hai lần khép cửa
những ngày cuối năm 2025 âm lịch, mình ngồi nghĩ đến những giây phút khép lại các mối quan hệ trong năm, như là một dấu mốc cho nhiều vòng lặp đã hoàn tất. việc kết thúc nó chỉ đơn phương và cô độc. nó là một tiến trình góp nhặt từng tí một sự mệt mỏi gắng gồng. Cung 12 Kim Ngưu của mình thấy đủ là có thể dừng. đủ đau rồi, đủ mệt rồi. dừng nhé. âm thầm thôi, nhưng không quay đầu. nếu có duyên gặp lại, chúng mình sẽ xã giao.
giờ mình có chút thong thả nhớ lại, năm nay của mình (tính theo lịch Âm) được đại diện bởi quẻ số 100 xăm Quan Thánh. chả ai chịu bàn sâu cái quẻ này, nhưng nghe thiên hạ đồn thì cứ ai rớt quẻ này thì nhà có tang.
một tháng sau bà ngoại mất. bà ra đi viên mãn, có thể gọi là trọn vẹn một cuộc đời rất đẹp. khi nhìn lại, mình không thấy đó là một sự cướp mất, mà giống như một cánh cửa lớn đã khép xong phần việc của nó. và ngay sau đó, mình bắt đầu bước vào một giai đoạn mà mọi thứ trong mình bị thúc đi rất nhanh.
mình có nhiều cơ hội để thanh tẩy rất nhanh những thói quen tệ hại nơi mình, khiến cản trở con đường phát triển cá nhân và tiến hoá tâm linh. mình liên tục trải qua cảm xúc đau đớn ở Judgement, Tower, 10 of Swords và Justice. có những ngày cảm giác như bị gọi tên liên tục, bị lật bàn, bị đâm tới khi không còn chỗ để ảo tưởng, rồi bị đặt lại đúng vị trí. cơ thể phản ứng rất rõ, tóc mình rụng đến mức ai ở cạnh mình mấy nay cũng sợ mình bị bệnh nan y. hiện nó chỉ còn 1/4 số tóc của mình hồi 30 năm qua. mỗi lần bỏ được một thói quen làm mình mệt, thì những mối quan hệ tương ứng cũng rơi rụng theo. chúng tự rời đi, như thể đã hết vai.
lúc đầu mình vẫn phản ứng với những kết thúc quá nhanh. nhưng rồi mình nhận ra có những cánh cửa cũ nếu không đóng hẳn thì mình không còn chỗ để thở. mình dần chấp nhận là có những cánh cửa cũ phải đóng lại, để ưu tiên những chân trời mới rộng mở hơn. cung 7 Nhân Mã của mình khó đồng hành với những ai cứ mãi dậm chân một chỗ. lặp lại hoài những vòng lặp cũ khiến cung 10 Song Ngư kiệt quệ, nên khi Thổ Tinh transit vào, nó thẳng tay cắt gọt luôn các mối quan hệ mang đến căng thẳng và mệt mỏi. mở đường cho những giây phút thăng hoa hơn khi mình dư thêm thời gian để kết giao với những thiện tri thức, có chiếc tâm thanh sạch, nhẹ nhàng hơn.
kỳ lạ là, sau những cắt gọt đó, mình gặp những người mới rất khác với mạng lưới cũ. họ không trút rác cảm xúc lên mình. họ giữ khoảng cách vừa đủ. họ tự ý thức chuyện sửa mình, chứ không đòi người khác gánh hộ. ai cũng cố gắng nói chuyện nhẹ nhàng, vui vẻ tích cực, không khiến mình mệt sau mỗi lần gặp mặt. mình bắt đầu hiểu vì sao mình cần một mạng lưới quan hệ như vậy, nếu còn muốn đi dài hơi hơn ở cung 9 bảo bình. thời gian thì hữu hạn, mà quan hệ thì phức tạp quá.
giờ nhìn lại, mình không còn thấy quẻ 100 là xui. nó giống như một cột mốc nhắc nhở sự kết thúc một vòng nhân sinh quan tuổi 30. tới đó rồi thì không được phép cố thêm nữa. mọi sự cố chấp sau mốc đó đều phải trả bằng thân. nên dừng lại, thật ra, là tự cứu mình. điều này đã được thổ tinh hồi vị nhắc nhở, nhưng mình cứ trơ trơ.
rồi mình bỗng nhớ về năm 2018.
sau khi bà nội mất, mình đi tham gia khoá thiền đầu tiên trong đời. lúc đó mình không có một chút ý thức nào về tu tập, cũng không quan tâm tâm linh hay phật pháp. mình thậm chí không nghĩ đó là đi thiền. chỉ là cô giáo và anh chị đồng môn cứ nói về nó khiến mình tò mò, và mình thấy thôi thì cứ đi thử xem thế nào.
bây giờ nhìn lại, mình biết đó không phải là quyết định. nó giống một lực kéo mạnh mẽ. như thể có cái gì đó trong mình đã mệt nhoài, mình chưa thể gọi tên. nhưng lúc ấy mình đã biết mình muốn đi đâu đó khác và trở thành ai đó khác. nên khi có một khoảng lặng mở ra, mình nhắm mắt bước vào.
khi đó mình không tìm hiểu giáo lý, không hiểu khái niệm, không biết mình đang ngồi theo truyền thống nào. mình chỉ nhớ rất rõ cảm giác lần đầu tiên ngồi yên mà không phải làm gì, không phải cố gắng trở thành ai, không phải gánh vai trò nào. nó không dễ chịu. nhưng nó chân thật. và kỳ lạ là mình không bỏ chạy.
sau này, khi trải qua thêm nhiều lần mất mát, nhiều lần kết thúc, mình mới nhận ra hai cái chết lớn trong đời mình đều mở ra một ngưỡng giống nhau. ngưỡng bị buộc phải nhìn thẳng vào những tồn đọng lâu ngày. như thể khi một bậc lớn trong nhà rời đi, cái phần được che chắn trong mình cũng biến mất theo. mình không thể tiếp tục trốn núp trong quán tính sống cũ được nữa. hoặc chính vì nhìn thấy rõ nét hơn quán tính của bà dẫn đến cái tâm cận tử thế nào, lòng mình tự giác run sợ.
năm đó, mình không gọi việc mình làm là tu. mình chỉ biết là có một phần trong mình bắt đầu muốn yên. để lắng nghe những mệt mỏi mà trước đó mình đã quen với việc phớt lờ. nghe những câu hỏi mà mình từng không cho phép mình đặt ra.
nhiều năm sau, khi nhìn lại chuỗi sự kiện của năm nay, mình mới thấy rõ một vòng lặp rất quen thuộc. vẫn là một cái chết viên mãn của một người bà. vẫn là một giai đoạn mọi thứ trong mình bị đẩy đi rất nhanh. chỉ khác là lần này mình không còn mông lung mơ hồ nữa. mình đã biết cái giá của việc không dừng lại đúng lúc là gì. thân này đã trả thay mình quá nhiều lần rồi.
có lẽ vì vậy mà năm nay, khi cung 12 kim ngưu nói đủ rồi đấy, thì mình không cãi nữa. mình không cố chấp cho tới tận cùng kiệt quệ như xưa nữa. mình để những thứ cần rơi thì rơi. để những mối quan hệ đã hết vai thì lặng lẽ rời đi. mình học được cách không tranh luận thắng thua đúng sai. cũng không níu kéo những gì quá sức đôi tay này.
giờ nghĩ lại, khoá thiền năm 2018 không phải là khởi đầu cho một con đường tu tập nào cả. nó chỉ là lần đầu tiên mình học cách ngồi yên bên cạnh sự mất mát mà không bỏ chạy. và có lẽ, chừng đó là đủ để hạt giống ở Song Ngư đã nằm rất sâu, đợi tới những năm hợp đủ điều kiện thuận lợi thế này, khi mọi lớp gắng gồng bên ngoài đã rã, khi tóc cũng rụng theo những thứ cũ, thì chúng mới trồi lên.
sau cùng, mình đã từng đi qua đây rồi. và mình đã sống sót.
_________________
-
về chuyện một bậc lớn trong nhà ra đi viên mãn và những chuyển động xảy ra sau đó, có thể đọc các tài liệu về thờ cúng tổ tiên trong nhân học đông á, hoặc những nghiên cứu về gia đình đa thế hệ của anne ancelin schützenberger (the ancestor syndrome).
-
về những giai đoạn “tới hạn” trong đời người, có thể nhìn qua cách i ching nói về cuối chu kỳ, hoặc các quẻ số lớn trong xăm quan thánh.
-
về việc thân thể phản ứng mạnh khi tâm thức thay đổi, the body keeps the score của bessel van der kolk là một hướng đọc khá rõ.
-
về tarot như một tiến trình khủng hoảng – chuyển hoá, rachel pollack viết rất sâu trong seventy-eight degrees of wisdom.
