Giải mã cảm xúc
Cảm xúc là tín hiệu gợi ý cho các nhu cầu của mỗi cá nhân. Ẩn bên dưới mỗi dòng cảm xúc luôn là một thông điệp nào đó. Bằng cách quan sát chúng, ghi nhận và giải mã chúng, ta có cơ hội kết nối với những ước muốn sâu thẳm từ bên trong, và kiên nhẫn hơn với những đòi hỏi từ chính ta, và từ những người khác.
Vấn đề xảy ra là khi ngày nhỏ, chúng ta không được hướng dẫn cách giải mã cảm xúc và kết nối với bản thân thông qua cầu nối này; ta chỉ được dạy cách đè nén cảm xúc, đánh giá nó, phân loại nó là tốt-xấu, nên-không nên, để rồi từ đó hình thành và tích tụ các tổn thương, phòng thủ và phản ứng với cảm xúc. Thay vì thân thiện với cảm xúc, ta xem nó là phiền phức, là thù địch, và trốn tránh, không dám đối diện, thấu hiểu và xử lý nó. Nhưng nó không hề biến mất, nó chỉ tạm lắng và đợi một ngày phù hợp, nó sẽ bị kích hoạt để ùn ùn trào ra như núi lửa phun trào, không thể kiểm soát và dừng lại. Chỉ có thể đợi cho đến lúc nó phun xong. Thế là ta không hiểu nổi chính những hành vi và thái độ của ta, ta không kiểm soát được lời nói và phản ứng, ta làm tổn thương cả chính người ta thương yêu… Lâu dần, ta quên mất mình là ai, ta bị áp lực phải chạy theo các yêu cầu của xung quanh, ta lạc lối và cảm thấy thiếu điểm neo giữa sóng gió cuộc đời. Cảm thấy các ngọn gió đời cứ quăng qua quật lại.
Có lần, mình có một giấc mơ cũng khá vui, về một cơn bão đã đi qua nhưng mình không còn bị ảnh hưởng nặng nề như cũ nữa, bởi mình đã xử lý kha khá nhiều vấn đề về cảm xúc cá nhân. Làm mình nhớ một đoạn trích từ cuốn Kafka bên bờ biển của Haruki Murakami
“Và khi cơn bão qua đi, bạn sẽ không nhớ bạn đã vượt qua như thế nào, bạn xoay xở để tồn tại được ra sao. Bạn thậm chí sẽ không dám chắc, thật ra, liệu cơn bão có thật sự đi qua. Nhưng có một điều chắc chắn. Là khi bạn ra khỏi cơn bão, bạn sẽ không còn là cùng một người mà đã bước vào. Đó là những gì về cơn bão.”
Mình đã tham khảo Permission to Feel của Marc Brackett để đi qua tiến trình 5 bước nâng cao trí thông minh cảm xúc như sau
5 Bước Nâng Cao EQ
R — Recognize (Nhận ra cảm xúc)
Bằng cách chú ý các dấu hiệu trên cơ thể/ngôn ngữ cơ thể, như là hơi thở gấp, toát mồ hôi, run tay, rung chân, nhịp tim gấp, mắt lờ đờ, căng cứng một vùng nào đó trên cơ thể,… mình nhận ra cơ thể đang phát tín hiệu/thông báo nào đấy dành cho mình, và cảm xúc sẽ xuất hiện rõ ràng hơn. Mình ghi nhận mong muốn phản ứng với chúng, hít một hơi thở sâu để giảm nguy cơ có phản ứng (hành vi, lời nói hay thái độ) không phù hợp.
Cảm xúc luôn biểu hiện qua cơ thể, giọng nói, năng lượng (cao hay thấp), hành vi. Những người trưởng thành thiếu kỹ năng này sẽ hay nói:
“Tôi không biết tại sao tôi khó chịu”
Bài tập:
Quét cơ thể 3 lần/ngày và xếp loại cảm nhận của bản thân theo thang đo trong ảnh: Mức năng lượng cao hay thấp – cảm thấy dễ chịu hay khó chịu
sáng: năng lượng thế nào
trưa: căng hay nhẹ
tối: mệt vì công việc hay vì con người
Chỉ ghi nhận cảm giác trên cơ thể (không phân tích hay phán xét)
Bước đầu, mình chưa thể thực hành ngay phương pháp này, mà mình phải tham gia khoá thiền Vipassana 10 ngày để có môi trường lý tưởng hỗ trợ thiết lập thói quen mới, thói quen dừng phản ứng, để học cách chỉ quan sát mà không phân tích hay đánh giá. Ban đầu chưa quen thì rất dễ mệt lúc quét, giống như khởi đầu tập gym hay yoga vậy, cơ thể phải làm quen với hoạt động mới, nó kháng cự và uể oải. Nhưng khi đã quen rồi, thì kỹ năng này giúp nâng chỉ số EQ của mình lên kha khá. Giúp sức khoẻ tinh thần ổn định hơn, và có thể điều tiết cả những cảm xúc nhẹ từ người xung quanh.
U — Understand (Hiểu nguyên nhân)
Sau khi đã đi qua cơn bão cảm xúc nhờ vào việc giữ cho mình ở yên, không có hành vi hay lời nói bốc đồng. Mình dành chút thời gian để nhìn nhận lại cảm xúc.
Cảm xúc chính là thông điệp gợi ý nhu cầu, nó là tín hiệu phát ra từ bản năng sinh tồn rất chính đáng. Không có cảm xúc tiêu cực nào là tệ hại, nó chỉ đang gợi ý có một nhu cầu tâm lý nào đó chưa được đáp ứng đúng cách. Lúc này, thay vì tập trung vào việc đổ lỗi cho người khác hay cho bản thân, thì sẽ cần mình mở rộng góc nhìn để xem xét bối cảnh vừa xảy ra, nhằm ghi nhận một nhu cầu sâu xa nào đó từ trong mình đang chưa được nhìn thấy/bỏ qua.
Mình sẽ thường hỏi:
“Tại sao mình lại như vậy?” (đây là cơ chế tự phán xét)
Nhưng câu hỏi đúng lúc này là:
“Cảm xúc này đang bảo vệ điều gì trong mình?”
Rõ ràng là cùng một hoàn cảnh, nhưng hai bên sẽ có hai loại cảm xúc khác nhau, được thôi thúc bởi một loại nhu cầu khác nhau
Ví dụ, cả hai người cùng bị “seen không rep”
người A buồn vì cảm thấy mất kết nối
người B giận vì cảm thấy bị thiếu tôn trọng
- người C không có cảm xúc gì cụ thể vì tin tưởng rằng đối phương sẽ luôn giữ kết nối, luôn tôn trọng mình, và kèm theo thấu hiểu là đối phương có đặc thù công việc bận rộn đột ngột
Thay vì đổ lỗi cho đối phương, hay nghĩ bản thân đang có vấn đề gì. Mình cố gắng ghi nhận bối cảnh để dần dần nhận diện nhu cầu sâu thẳm từ bên trong mình.
Các thói quen mà mình phải cố gắng tránh, thường được dạy từ nhỏ:
- Nhảy thẳng vào giải pháp
“Thôi kệ đi”
“Đừng nghĩ nữa”
→ não không kịp xử lý, chỉ bị kiềm nén, sau này cảm xúc quay lại sẽ với cường độ mạnh hơn
- Giải thích hợp lý hoá
“Chắc tại mình nhạy cảm”
→ lúc này mình đã biến cảm xúc (tạm thời) thành lỗi tính cách (trông có vẻ bền chặt) khiến mình nản lòng và suy giảm lòng tự trọng
- So sánh với người khác/phủ nhận sự có mặt của cảm xúc
“Có gì đâu mà buồn”
→ điều này không làm cảm xúc không biến mất, nó chuyển thành lo âu / kiệt sức vì cảm xúc chạy ngầm như phần mềm ẩn trong máy tính
Bài tập:
Ghi ra giấy/note điện thoại câu trả lời theo 3 bước sau”
- Bước 1 — Điều gì vừa xảy ra?
Mình cố gắng sự kiện khách quan như chiếc camera ghi hình
Sai: “Họ không quan tâm mình”
Đúng: “Họ đọc tin nhắn 5 tiếng chưa trả lời”
Mục tiêu: tách sự kiện khỏi diễn giải/suy diễn
- Bước 2 — Mình đang cần điều gì?
Bước này để ghi nhận nhu cầu tâm lý, không phải là tìm kiếm giải pháp liền, hay phải hành động tức thời. Chỉ ghi nhận thành lời
Sai: “Mình cần họ nhắn lại ngay”
Đúng: “Mình cần cảm giác được ưu tiên / chắc chắn”
Danh sách nhu cầu phổ biến:
được lắng nghe
được chọn
rõ ràng
công bằng
nghỉ ngơi
tự chủ
ý nghĩa
tiến bộ
an toàn
Mục tiêu: Ghi nhận làm dịu hệ thần kinh, thay vì tiếp tục có hành vi kích hoạt nó thêm căng thẳng
- Bước 3 — Mình đang có nỗi sợ gì?
Tìm kiếm nỗi sợ gốc thường rất bản năng và nguyên thuỷ, thường chúng ta được dạy để gồng lên mạnh mẽ, nên không muốn thừa nhận nỗi sợ trong lòng. Mình cũng rất khó khăn để tìm thấy các nỗi sợ ẩn tàng bên dưới những cơn sóng cảm xúc mạnh mẽ.
Danh sách các nỗi sợ phổ biến:
sợ bị bỏ rơi
sợ vô giá trị
sợ mất kiểm soát
sợ làm phiền
sợ không đủ
Mục tiêu: Nhận ra cảm xúc mạnh cho thấy nỗi sợ sâu, không phải sự kiện lớn từ bên ngoài.
Ví dụ của mình:
Tình huống: Bạn bè hủy kèo phút cuối, mình ghi nhận là bản thân cảm thấy tức giận vì đã sắp xếp nhiều lịch hẹn và công việc khác để sửa soạn ra đường. Mình ghi ra giấy theo trình tự 3 bước.
Điều xảy ra là họ nhắn huỷ sát giờ hẹn
Nhu cầu là mình cần được tôn trọng thời gian
Nỗi sợ là mình không quan trọng với họ, và không thể kiểm soát lịch trình dày đặc của mình bởi do các tình huống lộn xộn bất ngờ có thể xảy ra
Khi ghi ra đến đây, cơn giận của mình đã giảm gần một nửa vì bộ não được hiểu rằng đây là nỗi đau gắn bó và sợ cảm giác bấp bênh của đời sống, không hẳn hoàn toàn do thái độ của đối phương.
Tại sao KHÔNG tìm kiếm giải pháp để giải quyết ngay?
Khi cảm xúc đang cao, thì amygdala (não sinh tồn) hoạt động, dẫn đến cơ chế phản ứng là fight or flight (tấn công hoặc bỏ chạy). Nếu giải quyết lúc này, mình chỉ đang cho phép nỗi sợ phản ứng, mình trở nên phòng thủ và khiến mọi việc trở nên nghiêm trọng hơn mức thực tế. Mình sẽ cần hiểu, điều hoà cho bình tĩnh rồi mới có thể sáng suốt tìm kiếm giải pháp.
Khi thực hành quen, mình đã có thể đợi cảm xúc dâng trào đến mức 60/100, rồi giảm còn 40/100 đã có thể kịp nhận diện và bắt đầu xử lý, chứ không đợi nó 100/100 rồi phun trào như núi lửa như xưa nữa.
Não mình dần dần chuyển từ nhu cầu phản ứng với tình huống, sang nhận thức về tình huống và gia tăng khả năng tự nhận thức về bản thân/hiểu mình. Mình nhận ra mình chỉ có khoảng 1-3 nỗi sợ gốc. Các bối cảnh chỉ cho phép biểu hiện thành nhiều kiểu phản ứng khác nhau.
L — Label (Gọi tên cảm xúc)
Bằng cách gọi tên cảm xúc, chúng được thừa nhận và dường như ta vào tâm thế sẵn sàng để đối diện, nhìn nhận và giải mã chúng. Trong khoa học thần kinh gọi là affect labeling, khi mình đặt tên đúng trạng thái cảm xúc, hoạt động ở amygdala giảm và vùng điều hành (prefrontal cortex) tăng lên. Chuyển từ phản xạ sang nhận thức. Hình dung như là
Cảm xúc mơ hồ = báo cháy kêu liên tục
Cảm xúc được đặt tên = xác định chỉ là khói bếp
1. Vì sao từ vựng cảm xúc quan trọng?
Não xử lý cảm xúc theo bản đồ phân loại, thông thường mọi người chỉ dùng có những từ vựng cơ bản mơ hồ về cảm xúc của bản thân như là buồn, giận, lo lắng. Mọi trải nghiệm đều bị dồn lại và khó nhận diện vấn đề. Khi chúng ta có thể phân tách, mổ xẻ một cách chi tiết hơn, bạn sẽ trở nên bình tĩnh hơn khi hiểu rõ vấn đề đang nằm ở đâu. Ví dụ
Khi càng nhận diện rõ ràng cảm xúc, mình càng có thể tìm thấy cách đối phó/hồi đáp/phương án xử lý hiệu quả hơn. Và càng có thể thuyết phục cơ thể hợp tác với giải pháp của mình. Vì nếu đưa ra phương án không thực tế, cơ thể sẽ kháng cự và mình lại thêm mệt khi tốn thêm nhiều năng lượng để xử lý các phần xung đột bên trong mình.
Một ví dụ khác về trạng thái Stress – nó rất thông dụng. Rất nhiều bạn tìm đến mình chỉ có thể nói rằng, “Dạo này tôi stress quá, tôi cần xử lý cảm giác này.” Nhưng bạn có thể nhìn bảng này để hiểu là nếu có thể gọi tên cụ thể trạng thái cảm xúc khó khăn này, rõ ràng giải pháp là rất khác biệt cho từng phân loại.
2. Tại sao gọi sai tên khiến cảm xúc kéo dài và não rơi vào trạng thái overthinking/lẩn quẩn?
Bộ não thích hiểu biết chắc chắn hơn là xoa dịu tức thời. Một nỗi buồn rõ ràng vẫn là dễ chịu hơn một cảm giác nhẹ nhàng lãng đãng mơ hồ. Vì mơ hồ nghĩa là chưa xử lý xong, kích thích bộ não tiếp tục vòng lặp suy nghĩ. Đó là lý do overthinking. Thực chất là bộ não đang cố gắng đặt tên cho cảm xúc nhưng không có từ vựng, và không có chương trình xử lý cho phù hợp.
Việc kiềm nén cảm xúc hoặc vờ như nó không xảy ra càng khiến cho cơn cảm xúc ngủ ngầm đấy trở nên nguy hiểm. Khi bối cảnh phù hợp, chúng sẽ tràn ra ồ ạt như xả lũ ở các đập thuỷ điện, hậu quả diễn ra thậm chí còn nặng nề hơn khả năng xử lý của bản thân.
Để dễ hiểu thì ví dụ như khi một người khi cảm thấy quá đau đớn trong chuyện tình yêu (không xử lý nổi cảm xúc), người ấy đóng trái tim để không cảm nhận cơn đau đớn ấy nữa, đồng thời họ bỏ lỡ luôn những cảm xúc thăng hoa tuyệt vời trong tình yêu. Rồi bỗng một ngày, khi họ gặp một người thực sự thuyết phục họ mở lòng một lần nữa. Những cảm xúc yêu thương mới mẻ tràn về, nhưng đồng thời những đau đớn cũ cũng được dịp tuôn trào ồ ạt vì bối cảnh tình yêu vô tình kích hoạt cảm xúc cũ chưa được xử lý gọn gàng.
Điều này khiến họ mâu thuẫn khủng khiếp. Rằng rất yêu người mới này, nhưng đồng thời lại chưa xử lý xong đống cảm xúc cũ, nên tâm trí bỗng cứ ám ảnh, vấn vương chuyện người cũ. Điều này cản trở hạnh phúc trong hiện tại, bởi cảm xúc của quá khứ đã xâm chiếm tương lai. Thay vì có thể cùng người yêu hiện tại trọn vẹn bên nhau, tâm trí họ cứ xuất hiện bóng hình cũ, hoặc bị trigger những nguy cơ khiến họ sợ các tình huống cũ lặp lại lần nữa, mà không đủ sáng suốt nhìn nhận người mới chưa chắc có những mô thức hành vi như người cũ.
“Đưa người yêu qua nhà người yêu cũ
Trong cơn mưa ban trưa
Thấy hồn mình tách thành hai nửa
Nửa ướt bây giờ nửa ướt xa xưa”– Nguyễn Thuỵ Kha
Bài tập:
- Bước 1: Nâng cấp từ vựng
Bằng cách dành thời gian chia sẻ cảm xúc với những người có thể tạo ra không gian an toàn cho bạn (cha mẹ, anh chị em thân thiết, soulmate, nhà tâm lý trị liệu, tarot reader, mạng lưới hỗ trợ cảm xúc,…) hoặc viết về nó dưới dạng văn chương hay âm nhạc
Trong quá trình đó, bạn có thể sưu tầm các từ ngữ mô tả cảm xúc bằng cách đọc văn thơ, blog của người khác, hoặc tham khảo bộ thẻ bài Mixed Emotions Cards của Petra Martin cũng khá hay. Các thẻ bài Tarot cũng là một công cụ tốt để nhận được các keywords phù hợp, giúp bạn kịp thời ghi nhận trạng thái cảm xúc.
Dưới đây là bảng mô tả cảm xúc chi tiết được cung cấp trong cuốn sách Permission to Feel mà bạn có thể tham khảo.
Đây là bộ sưu tập từ vựng của mình
trạng thái rút vào, thiếu kết nối
cô đơn
trống rỗng
tụt mood
hụt hẫng
tủi thân
bị bỏ rơi
không được thấy
không quan trọng
chán nản
mất động lực
mệt tinh thần
kiệt sức
bất lực
nản lòng
tiếc nuối
day dứt
thất vọng
tan hứng
nguội lạnh
khép lại
👉 nếu thấy mình lướt điện thoại vô thức thì thường thuộc nhóm cảm xúc này
trạng thái hệ thần kinh đang phòng vệ
bực
khó chịu
căng
bị ép
ngộp
quá tải
dồn nén
bị coi nhẹ
bất công
tổn thương
chạm tự ái
phòng thủ
cáu kỉnh
nóng ruột
sốt ruột
hoảng
lo xa
bất an
đề phòng
mắc kẹt
👉 nếu mình đang muốn phản ứng ngay / phải phản hồi liền / giải thích liền thì cảm xúc đang thuộc về nhóm này
không hẳn vui, mà là yên ổn để hồi phục
nhẹ
ổn
thả lỏng
dễ chịu
an tâm
được hiểu
được gần
đủ
thoải mái
lắng
chậm
hài lòng
bình yên
đang hồi phục
được sạc lại
👉 nhiều người không nhận ra trạng thái này giúp bình ổn và tái tạo cuộc sống nên cứ đi tìm kích thích tránh né sự bình ổn này
trạng thái mở rộng
hứng thú
háo hức
mong chờ
ấm áp
kết nối
được chọn
được trân trọng
tự tin
rõ ràng
nhẹ nhõm
giải toả
tự do
có ý nghĩa
được là mình
đầy năng lượng
👉 trạng thái này dễ kích hoạt sự hưng phấn để có một số quyết định bốc đồng, vì thế vẫn cần ghi nhận để tránh một số hành vi gây hối tiếc
Hoặc cuốn sách Atlas of the Heart của Brené Brownsiêu siêu hay. Tác giả đã vẽ ra một bảng đồ với các miền cảm xúc và hướng dẫn lối đi để mình có thể hiểu thấu hơn từng dòng trạng thái cảm xúc trong lòng, giảm được nhiều sự mơ hồ, bất định và rối reng.
Kênh Youtube chia sẻ các hiểu biết về cảm xúc một cách dễ thương và giản dị mà mình yêu thích là Psych2Go. Mình có thể lý giải sơ khởi một số nguyên nhân dẫn đến các biểu hiện cảm xúc của bản thân.
- Bước 2: Ghi nhận cảm xúc đúng lúc
Có thể, đôi khi sự bận rộn khiến mình tạm gác các cảm xúc qua một bên. Nhưng ngay khi hoàn thành một phân đoạn công việc, mình sẽ chủ động có thời gian nghỉ ngơi và ghi nhận những cảm xúc vừa đi qua. Kiểu như
Ồ Lan Vy vừa vất vả quá rồi nè, bởi vì sợ bản thân làm không đủ tốt nên ôm đồm cả công việc của người khác ha?
Lúc này, não bộ của mình đã xoa dịu được cảm giác căng thẳng được nửa phần.
Khả năng ghi nhận cảm xúc này nếu được huấn luyện từ nhỏ, bởi những người cha người mẹ có khả năng dỗ dành và ở cùng với cảm xúc của con nhỏ, thì khi lớn lên, mình sẽ thực hiện thành thục hơn. Nếu không may mắn nhận được hướng dẫn như thế, chính mình sẽ là người cha người mẹ để huấn luyện phần cảm xúc còn non nớt trong bản thân. Khi thực hành đều đặn, chúng sẽ nhanh chóng trưởng thành theo thời gian.
Sau này, mình và em gái mình học cách ghi nhận cảm xúc của nhau, mỗi bên dần bình ổn hơn, và dần lấy lại được thăng bằng tâm lý hơn, mà thậm chí là chưa cần phương án xử lý gì cụ thể.
- Bước 3: Thang đo cường độ
Mình nâng cấp thực hành lên bằng việc xác lập mức độ cảm xúc đang có mặt.
Công thức: Sự kiện → từ cảm xúc → mức độ
Ví dụ:
họ huỷ hẹn → hụt hẫng 6/10
nhiều việc → quá tải 7/10
nói chuyện hợp → ấm áp 5/10
Não cần biết tình huống có khẩn cấp hay không để mà giữ độ căng, có thái độ cẩn trọng phù hợp. Nếu tình huống không có gì khẩn cấp, hệ thần kinh sẽ biết cách tự hạ nhiệt và điều chỉnh cho bình ổn hơn, tránh xu hướng sập nguồn.
Tóm lại, khả năng nhận diện cảm xúc giúp định vị trạng thái của mình giữa cơn bão mù mịt rối reng. Mình sẽ không cần phải gồng lên để che giấu hay điều tiết cảm xúc, vì khi gọi đúng tên, cảm xúc đã được dịu đi nhiều phần. Đó là lý do mà mình theo đuổi việc chia sẻ cảm xúc và câu chuyện trong tiến trình kết nối và thấu hiểu bản thân chừng đó năm.
E — Express (Biểu đạt phù hợp – có chiến lược)
Đây là phần rất trưởng thành về mặt cảm xúc, vì không phải cứ chân thành là nói hết lòng mình, mà là chọn mức độ chân thành phù hợp với mức độ quan hệ. Rất nhiều xung đột không đến từ cảm xúc, mà từ sai tầng giao tiếp, như là nói quá sâu với người chưa đủ gần hoặc lại quá hời hợt với người đang rất quan tâm mình và cần sự rõ ràng để được yên tâm kết nối.
Vì thế, mình sẽ âm thầm xử lý cảm xúc ở những bước trên, sửa soạn chỉn chu và lựa chọn việc biểu hiện, trưng bày ra đúng mức độ tuỳ vào nhóm người mình hướng đến. Mình hay đùa với mọi người là có nhiều cảm xúc thối um cần được xả trong bồn cầu một cách kín đáo. Nếu khó khăn trong việc đi cầu, thì tìm kiếm chuyên gia chứ hong nên xả nó lên người mà mình còn cần giữ kết nối.
Bài tập:
Bước 1: Xác định loại quan hệ
Việc phân chia nhóm quan hệ là cần thiết. Mình có thể xác định rõ trình tự ưu tiên nguồn lực (thời gian, tâm sức) để phân bổ cho từng nhóm người. Nhận thức rõ về mong đợi của bản thân dành cho đối phương, cũng như trách nhiệm mà chính mình cần giữ vững trong vai trò tương xứng.
Ranh giới cá nhân được định hình rõ ràng hơn nhờ vào bảng đồ này, để mình có thể giữ bản thân trước các hành vi không vượt quá giới hạn, và cũng không cho phép đối phương vượt quá giới hạn. Giúp cho mạng lưới xã hội của mình được ổn định, cảm xúc cũng dễ dàng bình ổn hơn.
Dưới đây là ví dụ phân nhóm của mình
Đôi khi, mình sẽ review mối quan hệ để sắp xếp lại vị trí của họ trong cuộc sống của mình. Mạng lưới này không cố định theo thời gian, vì con đường nhiều ngả rẽ. Những ai càng thân mật thì càng sẽ có những kết nối sâu sắc và chặt chẽ với mình hơn, với độ dày đặc trong tần suất hoạt động ở hiện tại, và các kế hoạch của tương lai.
Ngày trước, các vấn đề cảm xúc của mình thường đến từ việc mình dùng ngôn ngữ vòng 1 cho người vòng 3
Ví dụ, nếu mình nói
“Bạn làm mình tổn thương”
— thông tin này sẽ phù hợp với người yêu
— nhưng quá tải với đồng nghiệp
Người yêu sẽ có kết nối về cảm xúc với mình, nhưng đồng nghiệp hay khách hàng chỉ quan tâm đến chất lượng công việc. Những cảm xúc cá nhân không phù hợp với môi trường tập trung vào các mục tiêu gia tăng hiệu suất như thế, thậm chí họ có thể lấy đó làm điểm yếu để gây bất lợi cho mình, nếu giữa hai bên đang có xung đột lợi ích.
Bước 2: Quy tắc quyết định: NÓI hay KHÔNG NÓI
Cảm xúc có lợi thế là gia tăng khả năng kết nối, bôi trơn quan hệ để thuận lợi cho những mục tiêu trong cuộc sống. Vì thế không phải cảm xúc nào cũng cần được nói ra cho đối phương. Vì nếu không lựa chọn cẩn thận, cảm xúc lại trở thành điểm yếu của chính mình.
Vậy nên, mình sẽ tự trả lời nhanh 3 câu để đưa ra quyết định dựa trên bảng quy tắc sau:
- Người này có khả năng thay đổi không?
- Việc này có nguy cơ lặp lại ở mức độ nào?
- Mối quan hệ này có quan trọng, có dài hạn không?
Bước 3: Xác lập chiều sâu, và lựa lời mà nói
Mình sẽ lựa chọn cách truyền tải sao cho vừa đủ với đặc thù từng vòng tròn quan hệ mà mình đã phân loại.
Mức 1 — Thông tin (functional), dùng cho vòng tròn quan hệ 3–4
“Tin nhắn gấp bạn báo giúp mình nhé”
Không nói về cảm xúc, chỉ nói nhu cầu và gợi ý hành vi
Mức 2 — Cảm xúc nhẹ (relational), dùng cho vòng tròn quan hệ 2
“Bạn đổi lịch sát giờ mình hơi bị động”
Có kèm cảm xúc để đối phương cảm nhận được mức độ tình huống, nhưng không trách móc, đổ lỗi hay phán xét
Mức 3 — Cảm xúc gốc (vulnerable), chỉ dùng cho vòng tròn quan hệ 1
“Mình nghĩ mình không quan trọng với bạn lúc đó”
Đây là chia sẻ nội tâm, không phải là một yêu cầu hay phương án sửa chữa lúc đó, cho phép hai bên được mở lòng, gia tăng kết nối để dần dần hiểu nhau hơn, thay vì chỉ xử lý vấn đề đơn thuần cho qua chuyện
Bước 4: Xác định thời điểm nói
Thời điểm thậm chí còn quan trọng hơn nội dung và cách thức. Mình sẽ cần trung thực với bản thân để xác định thời điểm phù hợp với mình
Mình sẽ KHÔNG nói khi tim còn đập mạnh, đầu còn muốn thắng, vẫn đang suy diễn ý đồ người kia có nhắm vào mình hay không.
Mình sẽ bắt đầu nói khi cảm thấy bản thân có thể tò mò về hoàn cảnh của đối phương hơn là nhu cầu buộc tội, mình chấp nhận họ có thể không đồng ý với những chia sẻ của mình, và mục tiêu nói ra là hai bên hiểu nhau, không phải xử lý liền vấn đề, hay khiến nhau cảm thấy khó xử.
Quy tắc nhanh là nếu mình vẫn còn nhiều tranh luận trong tâm trí thì đấy chưa phải lúc nói ra.
Ngôn từ là cửa sổ
(hoặc chúng là bức tường)
Nếu bạn cảm thấy tôi đang công kích,
Nếu bạn cảm thấy tôi không quan tâm,
Hãy cố gắng nhìn xuyên qua những ngôn từ đó
Để nghe thấy những điều hai ta cùng sẻ chia.”
Một đoạn thơ của Ruth Bebermeyer được chia sẻ trong cuốn sách Giao tiếp phi bạo động-Marshall B. Rosenberg đã khiến mình được chạm, và nhắc nhở mình rất nhiều trong lối biểu đạt với người khác.
Các lỗi thường gặp trong biểu đạt
1. Mình rất dễ biến cảm xúc cá nhân thành lỗi của người kia
Ví dụ
❌ “Bạn làm mình lo lắng”
✔ “Mình dễ lo khi không rõ ràng”
2. Mình đang “xả cảm xúc” chứ không “biểu đạt với thiện chí”
Khi đó, mình sẽ có xu hướng nói rất dài, lặp lại cùng ý, muốn họ phải hiểu ngay, thất vọng khi họ phòng thủ.
Để giảm các lỗi này, công thức biểu đạt tham khảo
Khi ___ xảy ra
Tôi cảm thấy ___
Vì ___ quan trọng với tôi
Tôi mong ___
Đảm bảo giữ được giữ 4 nguyên tắc cốt lõi:
sự kiện (không diễn giải)
cảm xúc (không buộc tội)
nhu cầu (không đòi hỏi)
đề nghị (có thể thương lượng)
Ví dụ theo từng tầng quan hệ
Đồng nghiệp
Deadline gấp bạn ping mình thêm nhé
Bạn thân
Hủy sát giờ mình hơi hụt hẫng, báo sớm giúp mình nha
Người yêu
Lúc đó mình thấy mình không được ưu tiên, mình cần sự chắc chắn hơn hơn
R — Regulate (Điều hoà)
Đây là phần khiến nhiều người hiểu lầm nhất, vì điều hoà khác với kìm nén hay vờ như/làm biến mất cảm xúc. Theo sách, điều hoà nghĩa là đưa hệ thần kinh từ chế độ sinh tồn sang chế độ lựa chọn. Mình không “hết giận”, và vẫn cảm nhận được cơn giận. Đồng thời mình vẫn đủ ổn định để quyết định cách biểu đạt giận sao cho có lợi cho mình và mối quan hệ chung.
Cùng một kỹ thuật không thể áp dụng cho mọi cảm xúc vì mỗi cảm xúc là một nhu cầu sinh học khác nhau. Mình thường lặp lại một sai lầm là dùng phương pháp thư giãn cho cơn tức giận, hoặc phân tích thái quá cho cảm xúc lo âu. Mình cứ phải nhìn vào bảng thiết kế dưới đây để tự nhắc nhở mình liên tục.
Lo âu cần cảm giác kiểm soát tình hình, không phải trấn an. Khi rơi vào trạng thái lo lắng, não bộ đang tìm phương thức xử lý từ những kinh nghiệm cũ. Khi bảo rằng “đừng suy nghĩ nữa” thì thật ra là sẽ khiến bộ não nghĩ ngợi nhiều hơn.
Giải pháp hiệu quả
viết ra các bước xử lý tiếp theo cho thật cụ thể
ước lượng % khả năng nguy cơ sẽ xảy ra
chuẩn bị kịch bản B
Giải pháp không hiệu quả
ngồi thiền ngay lập tức
tự nhủ tích cực
tìm người trấn an liên tục
Câu hỏi đặt ra
- Điều tệ nhất?
- Xác suất bao nhiêu?
- Bước nhỏ nhất mình làm được?
Bộ não sẽ được chuyển đổi trạng thái từ mơ hồ, mù mịt, rối reng → tìm kiếm được phương án xử lý hiệu quả
Nỗi buồncần kết nối, không cần đến giải pháp. Nỗi buồn làm mức năng lượng sụt giảm, thiếu hứng thú và động lực, mình sẽ có xu hướng tự cô lập, đứt các kết nối, dẫn đến nỗi buồn càng kéo dài hơn.
Giải pháp hiệu quả
có các cuộc trò chuyện an toàn
sờ chạm thể lý (một cái ôm, cưng nựng thú, rửa/ngâm nước ấm, tinh dầu, nến thơm)
kể câu chuyện (viết hoặc nói)
Giải pháp không hiệu quả
bức ép mình phải vui liền
xem liên tục các nội dung kích thích mạnh
tự phân tích/đánh giá bản thân
Ghi nhớ điều quan trọng lúc này là được hiểu quan trọng hơn được khuyên
Tức giận làm tăng adrenaline, não bộ rơi vào trạng thái tranh đấu/đối đầu hơn là thiện ý kết nối. Mọi ý định giao tiếp lúc này gần như luôn khiến cho tình hình trở nên tệ hơn.
Giải pháp hiệu quả
rời khỏi không gian đang hiện diện
vận động mạnh trong thời gian ngắn
giao tiếp trở lại sau ít nhất 20–90 phút
Giải quyết không hiệu quả
“giải quyết luôn cho xong”
gửi những tin nhắn dài
phân tích logic
Nguyên tắc vàng lúc này, tạo ra khoảng cách vật lý để có được không gian an toàn cho mối quan hệ và cho cả hai.
Nỗi xấu hổ cần không gian an toàn, không nên đưa ra phương án sửa sai ngay
Xấu hổ kích hoạt vùng đau xã hội (không khác gì nỗi đau thể chất) nên não bộ muốn bỏ trốn hoặc tự công kích bản thân.
Giải pháp hiệu quả
thổ lộ cảm xúc với người không phán xét
tự nói ở ngôi thứ hai “thật ra trong hoàn cảnh này thì ai cũng dễ trở nên như vậy thui”
chú ý phạm vi lỗi trong “việc này”, không đồng hoá đó là “con người mình”
Giải pháp không hiệu quả
tự kiểm điểm dài, tự trách mình liên tục
bắt ép mình phải chịu trách nhiệm ngay
so sánh với người khác
Lưu ý, lúc này khoan vội chia sẻ với những ai có nguy cơ phán xét, làm to chuyện hoặc khiến bạn cảm thấy thêm tồi tệ.
Các mẹo xử lý cảm xúc tức thời
Nếu mình cần xoa dịu tạm thời cảm xúc để tiếp tục công việc ngay trước mắt, thì mình sẽ thực hành một số mẹo trong 1-5p để điều hoà thân tâm.
Anapana – chú tâm vào hơi thở từ 4–6 / Một số bạn chọn hơi thở cố ý để tống tháo luồng khí nóng hừng hực trong cơ thể ra ngoài
Vỗ nước lạnh vào mặt / Rửa tay
Đi bộ nhanh 60–90 giây
Phóng cái nhìn vào các vật ở xa để mở rộng tâm trí, tránh xu hướng chật hẹp của mình khi đang trong cơn cảm xúc
Nếu sau những mẹo trên mà tâm trí vẫn cứ lặp đi lặp lại các suy nghĩ rối bời khiến cản trở việc tập trung vào tác vụ trước mắt, mình sẽ dành thêm chút thời gian để thực hiện tiếp các việc sau
- Hướng sự chú tâm vào hai lòng bàn tay, hai lòng bàn chân – hoặc nếu có không gian phù hợp để đứng yên, ngồi nhắm mắt hoặc nằm ngửa, liên tục quét từ đỉnh đầu xuống hai lòng bàn chân để đẩy luồng khí lẩn quẩn từ tâm trí ra khỏi cơ thể
viết xả cảm xúc không kiểm duyệt, nhưng chủ yếu là nhật ký, ghi chép sổ cá nhân, tránh tuyệt đối việc nhắn tin xả cho đối tượng có liên quan đến cảm xúc
kể lại câu chuyện và cảm xúc cho người mà mình tin tưởng / người có khả năng tạo ra không gian an toàn, đảm bảo là bạn biết họ đang vững vàng
dọn dẹp lại không gian mình đang hiện diện, trong vùng nhỏ
đi tắm với nước ấm, chăm sóc cơ thể với những vật dụng thơm tho xinh xắn
Điều hoà sâu – Xử lý các cảm xúc mãn tính
Đây là đoạn quan trọng của của chương Regulate trong sách, nó cho phép chạm sâu vào các mô thức cốt lõi để tránh lặp lại nhiều lần trong đời. Đa số người cố học cách xử lý cảm xúc sau khi nó xảy ra, nhưng chương này khuyến khích phòng cháy hơn chữa cháy. Nếu một cảm xúc cứ quay lại với cùng hình dạng, lặp đúng kiểu hoàn cảnh, thì vấn đề không còn nằm ở việc ta “chưa điều hoà đủ tốt” hay chỉ là cảm xúc hời hợt bề mặt, mà vấn đề đã thuộc về cách đời sống của ta đang được sắp đặt bởi các mô thức quen thuộc, thứ liên tục sản sinh ra cảm xúc đó.
Điều hoà ngắn hạn = dập lửa
Điều hoà dài hạn = sửa chữa hệ thống dây điện
Những cách làm nhanh giống như dập lửa: cần thiết, giúp mình không cháy lan ngay lúc ấy. Nhưng nếu ngày nào cũng phải cầm bình chữa cháy cho cùng một góc nhà, thì có lẽ nên nhìn lên trần xem dây điện đang chập ở đâu. Khi ta cứ phải thở sâu, viết xả, bước ra ngoài cho dịu xuống… hết lần này đến lần khác cho một kiểu đau quen thuộc, cơ thể đang nói rằng có điều gì đó trong môi trường sống hoặc trong niềm tin nền tảng của mình không thật sự khớp. Và điều hoà lúc này không còn là làm dịu cảm xúc nữa, mà là chỉnh lại cách mình đang sống, để cảm xúc ấy không phải liên tục xuất hiện, nó sẽ giảm dần và rời đi một ngày nào đó.
Regulate by design, not by effort
Đoạn tiếng anh này hay nên mình copy lại từ sách, hiểu nôm na là điều hoà bằng cách cân chỉnh, thay vì là nỗ lực quá sức. Có rất nhiều vấn đề từ lỗi tư duy có thể tạo nên nhiều loại cảm xúc mãn tính/hội chứng tâm lý phức tạp. Nhưng trong khuôn khổ một cuốn sách mì ăn liền thế này, tác giả cố gắng gói gọn lại. Ông chỉ phát triển tiếp 4 nhóm cảm xúc đã nêu ra từ đầu sách đến nay, nếu trở thành mãn tính thì có thể xử lý thế nào. Dù thế, nó vẫn vô cùng có giá trị.
Trước tiên mình có thể tham khảo, với mỗi cảm xúc mãn tính tương ứng một “lỗi cấu trúc” như sau
Có một lúc nào đó mình nhận ra là mình không thật sự đang “quản lý cảm xúc”, mình chỉ đang dọn dẹp hậu quả.
Cứ lo rồi thở,
cứ giận rồi im,
cứ buồn rồi tự trấn an,
cứ xấu hổ rồi cố tốt hơn.
Một vòng lẩn quẩn khiến mình cạn kiệt năng lượng. Dưới đây là một số gợi ý xử lý vòng lặp này từ cuốn sách.
Lo lắng là khi cuộc sống quá nhiều thứ phải nhớ trong đầu, bộ não không có ca nghỉ – ca trực nên cứ phát tín hiệu “có thể có chuyện” khiến mình thường xuyên căng thẳng.
Người hay lo thường sống bằng trí nhớ:
“để đó lát tính” → não phải giữ mở vòng lặp → kiệt quệ năng lượng
Chuyển từ trí nhớ sang hệ thống bằng 3 phương pháp sau
(a) bộ nhớ ngoài
thiết kế một to-do list duy nhất (không dùng nhiều app)
ghi chép công việc ngay khi nghĩ tới
→ hai hoạt động này giúp giảm vòng lặp căng thẳng của não khi nó không phải căng lên suy nghĩ là mình đã quên/bỏ sót tác vụ nào không
(b) sắp xếp lịch trình/thứ tự ưu tiên
có những giờ xử lý việc theo trình tự ưu tiên
có những giờ nghỉ cố định sau khi hoàn thành những tác vụ nhỏ
→ bộ não sẽ dừng được phần mềm chạy ngầm liên tục chú ý vào những cảnh báo lỗi
(c) kịch bản dự phòng
Luôn cần có hình dung về các tình huống có thể xảy ra, và đặt ra giả định nếu kế hoạch A không thành thì có giải pháp B xử lý
→ lo âu giảm mạnh vì bộ não nhìn ra lối thoát hiểm
📌 Mục tiêu của ba thực hành này là giúp bộ não hình dung rõ ràng bối cảnh, tăng khả năng kiểm soát tình huống. Vì thế, nó không phải liên tục canh chừng cuộc đời mình nữa, và nó sẽ được thả lỏng, chỉ bật công tắc khi cần, có thể tận hưởng những giai đoạn bình ổn, không có nhiều nguy cơ.
Hồi đó, mình tưởng mình nóng tính khi thường xuyên dễ nổi giận, nhưng đó là tín hiệu cho thấy mình đang sống quá gần những điều mình chưa thể hoặc sẽ khó mà chấp nhận. Mỗi lần cắn răng cho qua là một lần dạy cơ thể thông điệp rằng “ranh giới của mình không quan trọng lắm đâu.” và mình lại càng lúc càng đặt bản thân vào tình trạng bấp bênh, dễ bị xâm lấn và lại càng dễ nóng giận – một vòng lẩn quẩn.
Ranh giới hiếm khi bắt đầu từ một cuộc đối đầu lớn. Nó bắt đầu rất sớm, ở những khó chịu nhẹ mà ta hay bỏ qua. Cảm giác hơi gượng, hơi bị ép, hơi không thoải mái – đó đã là lúc ranh giới chạm tới rồi. Đợi đến khi bùng nổ mới nói thì lúc ấy ta không còn đang thiết lập ranh giới nữa, mà đang xả tích tụ.
Mình đã hiểu rằng cơn giận là bộ cảm biến xâm phạm. Nếu mình cứ phải “kiềm chế” hoài nghĩa là mình đang chịu đựng hoài, phải thoả hiệp với những điều khiến cuộc sống của mình trở nên lộn xộn, khó lường, cảm xúc khó ổn định và cứ liên tục tốn năng lượng để điều hoà.
Vì thế, nhờ quan sát cơn giận dữ, mình bắt đầu xây dựng ranh giới vững vàng hơn
(1) nhận diện sớm
khi cảm thấy khó chịu nhẹ = ranh giới đã bị chạm
mình ghi nhận những yếu tố nào đang có mặt khiến mình không thoải mái, xác định nhanh là có thể tránh xa/rời đi, hay nếu phải ở lại thì nên đưa ra thông báo gì để tránh mọi việc bị đẩy đến lúc vượt ngưỡng
(2) thông báo ngắn
“mình không làm việc sau 10h”
“việc này mình không thoải mái”
mình đưa ra thông báo, không phải thương lượng, vì đây là ranh giới cá nhân, hàm ý nếu cố tình xâm phạm, nghĩa là bạn không tôn trọng mình và không có tinh thần hợp tác; tốt nhất là không giải thích dài dòng, vì đối phương sẽ ngầm hiểu nguyên tắc/ranh giới này có thể lấn lướt được, lâu dần sẽ lấn đằng chân lên đằng đầu, thay vì tôn trọng
(3) hậu quả nhất quán
mình vẫn sẵn sàng bộc lộ cơn tức giận trong những tình huống dù đã nhận được thông báo từ mình, đối phương vẫn cố tình lấn lướt, để họ nhận thấy có hậu quả ở mỗi lần thiếu tôn trọng như thế
mình nhận ra ranh giới nếu không đi kèm hậu quả, đối phương chỉ thấy đó là câu đùa chơi, không có trọng lượng để họ phải lưu tâm mà cân nhắc cách đối đãi với mình
📌 Mục tiêu của thực hành này là giảm số lượng tình huống yêu cầu mình phải điều hoà cơn giận.
Khi ranh giới đủ vững, điều thay đổi đầu tiên không phải người khác, mà là tần suất cơn giận của mình. Ít tình huống buộc phải kiềm lại, ít lần phải tự điều hoà. Tôn trọng sự bình an của bản thân nghĩa là không liên tục đặt mình vào hoàn cảnh vượt quá ngưỡng chịu đựng. Hoặc mình điều chỉnh khoảng cách, hoặc mình chọn gần những người có tiêu chuẩn tương tự, để đời sống không phải lúc nào cũng chướng tai gai mắt.
Rồi dần dần mình thấy cơn giận không chỉ là thứ cần dập đi. Nó là năng lượng bảo vệ điều mình coi trọng. Khi không còn dùng để chịu đựng, nó trở thành động lực giữ tiêu chuẩn, giúp mình tiến bộ, và góp phần làm môi trường xung quanh trở nên tử tế hơn, bằng việc không còn thoả hiệp với điều mình biết là không ổn, đau đáu tìm cách cải thiện và sửa chữa để chính mình và những người xung quanh được hưởng lợi từ cuộc sống chất lượng hơn.
Nỗi buồn thì lặng lẽ hơn, không phải lúc nào cũng xuất hiện do một sự lớn nào đó. Chỉ là lâu ngày không có ai cùng tồn tại bên cạnh, để không cần phải giải thích, không cần phải gồng mình lên diễn, mình cảm thấy muốn chìm sâu vào một không gian riêng. I’m blue. Nỗi buồn nó cứ tự nhiên trầm lắng thế.
Khi có những mối liên hệ nhỏ nhưng đều đặng mỗi ngày, cùng làm việc, cùng kể lể tâm tình vài chuyện vặt, cùng có vai trò ở gì đó trong đời nhau, mình không hẳn vui sướng hơn rõ rệt, nhưng được giữ lại, không rơi sâu nữa. Não bộ/Hệ nội môn của cơ thể người được điều hoà thông qua người khác trước khi tự học cách điều hoà. Nỗi buồn kéo dài thường không phải do yếu đuối, mà do thiếu nhịp đồng bộ, tương tác phù hợp.
Mình có thể duy trì mạng lưới xã hội với rất nhiều người quen, nhưng không ai thực sự “thấy” mình. Vì thế, nỗi buồn vẫn cứ dai dẳng và nhấn chìm mình vào cơn trầm cảm.
Từ đó, mình nhận ra số lượng không giúp mình đi qua cảm xúc này, mà là cách thức tương tác
Mình cần 3 phương thức sau
(a) song song
làm việc cạnh ai đó (không cần nói năng gì)
→ não bộ cảm thấy an toàn
(b) chia sẻ đời thường
không phải tâm sự sâu sắc, chỉ cần kể lại một ngày trải qua
→ tạo nên kết nối liên tục
(c) có vai trò
mình đóng góp điều gì đó cho nhóm
→ tạo nên kết nối ý nghĩa
📌 Mục tiêu của 3 phương thức này là bộ não không phải tự nuôi mình đơn độc, mà có sự cân bằng nhịp độ và tương tác hài hoà.
Khi có những kết nối đủ đầy theo 3 phương thức này, mình dần nhận ra việc ở một mình không còn quá khó khăn nữa. Mình ít bị đắm chìm và suy tư/suy diễn. Mình được an tâm làm tốt việc cá nhân, thậm chí là tập trung hành thiền một cách hiệu quả hơn.
Xấu hổ mãn tính không phải chỉ là cảm giác “mình làm sai”. Nó là khi trong đầu hình thành một niềm tin sâu hơn: có gì đó sai ở chính con người mình. Từ lúc đó, mọi sự kiện nhỏ đều tự động bị diễn giải thành bằng chứng. Quên một việc là vì mình kém. Bị từ chối là vì mình không đủ. Làm ai buồn là vì bản chất mình có vấn đề. Cảm xúc không còn bám vào hành vi cụ thể nữa, mà bám vào danh tính.
Vì vậy, cố sửa hành vi thường không làm xấu hổ giảm đi. Mình có thể cố hoàn hảo hơn, cẩn thận hơn, tử tế hơn… nhưng chỉ cần một lỗi nhỏ là toàn bộ cảm giác quay lại, thậm chí mạnh hơn. Nguồn của nó không nằm ở việc làm đúng hay sai, mà ở cách não đang định nghĩa “mình là ai”.
B1 — tách hành vi khỏi con người
Quá trình thay đổi bắt đầu bằng việc tách hành vi khỏi con người. Thay vì nói “mình là người tệ”, phải viết lại thành “mình đã làm một việc chưa tốt”. Nghe đơn giản nhưng đây là bước rất lớn: sai sót trở thành một sự kiện có giới hạn, không còn là bản án về bản thân.
B2 — truy nguồn câu nói nội tâm
Sau đó là nhận ra giọng nói phán xét trong đầu không tự nhiên sinh ra. Thường nó mang âm điệu của môi trường cũ, cách ai đó từng đánh giá, kỳ vọng, hoặc khiến mình cảm thấy phải hoàn hảo mới được chấp nhận. Khi nhận diện được nguồn này, ta bắt đầu thấy đó là một quan điểm mình đã học được, chứ không phải sự thật hiển nhiên. Do thế, nó hoàn toàn có thể được thay đổi bằng cách học lại niềm tin mới.
B3 — tạo câu thay thế có thể tin
Bước cuối là thay câu kết luận bằng một lời nhận định công tâm hơn, không phải tích cực giả tạo. Không phải “mình tuyệt vời”, mà là “mình đang học”, “việc này mình chưa quen”, “mình có nhu cầu kết nối cao nên dễ bị ảnh hưởng”. Những câu này không phủ nhận trách nhiệm, nhưng cũng không phủ nhận giá trị bản thân.
ví dụ:
“mình luôn làm hỏng” → “mình đang học việc này”
“mình nhạy cảm quá” → “mình có nhu cầu cao về kết nối”
📌 Mục tiêu của cả quá trình không phải để không còn xấu hổ, mà để hệ thần kinh ngừng xem chính mình là mối đe doạ. Khi đó, mình vẫn có thể sai, vẫn có thể bị góp ý, nhưng sai sót dừng lại ở mức trải nghiệm. Nó không còn làm sụp đổ cảm giác về con người mình nữa.
Có một cuốn sách tuyệt vời khác để bạn có thể tham khảo các trạng thái cảm xúc mạnh mẽ, choáng ngợp và dữ dội như tức giận, lo lắng, hoặc buồn bã tột độ. Chủ yếu chúng là triệu chứng từ những cảm xúc mãn tính đã kéo dài lâu mà không có phương án xử lý hiệu quả. Mình sẽ có một bài review chi tiết khác về nó và gắn link sau nhé.
Ngoài ra, mình theo học Chiêm tinh, đây là một bộ môn cung cấp rất nhiều hiểu biết về các mô hình tâm trí, dẫn đến thói quen và định hình tính cách. Mình đã có thể lý giải phần nhiều các động cơ hành vi và cảm xúc mâu thuẫn trong chính mình. Từ đó, mình giảm phán xét, can đảm đối diện và hình dung được đại khái những giải pháp cần thiết cho các vấn đề cá nhân của mình.
Một điều đặc biệt mà mình may mắn biết đến trong đời này, đó là Kinh Phật Nguyên Thủy, nhất là Vi Diệu Pháp/Thắng Pháp (Abhidhamma). Sơ đồ tâm Pháp như một phương án dẫn đường cho mình dần dần sáng tỏ hơn về các chuỗi cảm xúc xuất hiện, hiểu thấu từ cốt lõi gốc rễ. Mình hay nghe bài giảng của Sư Cô Tâm Tâm, đọc những diễn giải từ Sư Toại Khanh. Và mình vẫn duy trì hành thiền đều đặn để mài bén năng lực quan sát chính mình.
Kết quả của thực hành
Thông qua việc giải mã cảm xúc, nguyên nhân của nó, nhu cầu ẩn bên dưới thôi thúc bộc lộ cảm xúc, mình đã dần dần hiểu hơn về bản thân, bao gồm cả yếu điểm và nỗi sợ mà mình đã dồn nén bao lâu nay. Để từ đó, mình tìm kiếm các giải pháp xử lý những nhu cầu đó, thay vì trốn tránh bằng cách phản ứng với những cảm xúc tiêu cực của bản thân lẫn người khác.
Khi mình hiểu được mình cần gì, có yếu điểm nào và mình chấp nhận được chúng, toàn bộ cuộc sống của mình thay đổi. Mình dám nói không với những yêu cầu không phù hợp từ người khác (mình không đủ năng lực để làm, hoặc mình không an toàn nếu thực hiện điều đấy), biết cách đưa ra những yêu cầu chính đáng để nhận được hỗ trợ, dám vạch ra ranh giới cá nhân, và bắt đầu thẳng thắn chia sẻ cảm xúc thật từ trong mình. Mình bắt đầu làm những việc khiến mình thấy yêu thích và thoải mái, từ đó mình có động lực cho mọi việc mình làm và mình làm tốt mọi việc hơn. Mình đưa ra lựa chọn vì chính mình cần như thế, không phải vì để chiều lòng người xung quanh, nên mình có trách nhiệm hơn đối với cuộc sống của riêng mình.
Một điều không ngờ là giới hạn/năng lực chấp nhận bản thân càng mở rộng, mình càng có thể chấp nhận nhiều yếu điểm từ người khác hơn. Trong chỉ số cảm xúc (EQ), chúng ta có thể thấu hiểu, quản lý cảm xúc của bản thân, thì ta cũng có thể nâng đỡ và hỗ trợ cảm xúc của những người xung quanh.
Mình có 2 bài tập khác thường xuyên tập luyện để tăng khả năng xử lý cảm xúc,
Bài tập 1: Những mối quan hệ
Đầu tiên, viết ra giấy tên của 50 người có ảnh hưởng mạnh mẽ nhất đối với mình ở hiện tại (đó có thể là tác giả sách, idol, một người nào đó có tư tưởng ảnh hưởng đến bạn trong hiện tại…). Tiếp đó, viết ra 10 người có tương tác gần nhất với mình (trong ít nhất 3 tháng gần đây), kẻ thành 2 cột,
- Cột đầu tiên, mình sẽ ghi ra những hành động, lời nói, thái độ lẫn những tín hiệu kết nối từ đối phương khiến mình cảm thấy thoải mái, hài lòng, được cổ vũ, ủng hộ, nâng đỡ…
- Cột thứ hai, mình sẽ ghi ra những hành động, lời nói, thái độ lẫn những tín hiệu kết nối từ đối phương khiến mình cảm thấy tồi tệ, bị tổn thương, bị hạ bệ, cảm thấy thấp kém, tủi nhục, ấm ức…
Từ đó, mình thiết lập rõ danh sách những điều mà mình muốn người khác đối xử với mình, và không muốn người khác đối xử với mình. Tiếp theo, mình thử hình dung các phương án khả thi giúp một ai đó hạn chế tối đa cách đối xử mà mình không muốn, đồng thời tạo điều kiện hết mức để giúp ai đó đối xử với mình theo cách mình muốn.
Từ bảng danh sách nêu trên, mình thử hình dung/viết ra/vẽ thành một cẩm nang hướng dẫn sử dụng Lanvy. Đưa ra các hình mẫu mà bản thân muốn trở thành, và mong đối phương có thể hợp tác để mình trở nên như thế. Cụ thể là mình muốn bản thân
- Là người vui vẻ, hay cười đùa và có thể luôn tự nhiên, thoải mái không cần gượng ép hay giả vờ
- Đối với các vấn đề nghiêm túc, vẫn nhận được các cuộc tranh luận minh bạch thông tin và hợp tình hợp lý
- Có thể rộng lượng, hào phóng nhưng không lãng phí
- Có thể chỉn chu, rõ ràng nhưng không chi li xét nét
Trong cuốn cẩm nang hướng dẫn sử dụng đó, mình sẽ có kèm theo các dấu hiệu cảm xúc cho thấy nguy cơ Lanvy sẽ trở nên xấu tính, thế nên nếu được, bạn có thể cùng hợp tác để Lanvy đáng yêu hơn xíu được hong.
Và dĩ nhiên là, cẩm nang sử dụng chỉ trao cho ai có ý nghiêm túc kết nối. Và nó sẽ được xây dựng chi tiết cho từng chiều kích kết nối, kiểu bạn muốn kết nối với Lanvy ở cổng USB thì chỉ đọc tới chương USB. Còn kết nối ở cổng bluetooth thì đọc tới chương bluetooth… nên mình thường chỉ nói nhiều với những ai tiềm năng kết nối. đa chiều với mình. Đảm bảo họ có thể dùng tốt một Lanvy dễ thương, thay vì xấu tính.
Cẩm nang này sẽ được cập nhật liên tục, chỉnh sửa hay bổ sung chi tiết hơn, tuỳ vào quá trình tự nhận thức bản thân ngày một sáng tỏ, và đi cùng khả năng ngôn ngữ phong phú hơn.
Bài tập 2: Các tình huống khó
Mình thường xuyên thực hành bài tập này mỗi khi xảy ra một cơn bộc phát cảm xúc không kiểm soát. Mình sẽ ghi ra giấy theo các trình tự sau,
- Mô tả chi tiết sự kiện: Hôm nay Lanvy cáu bẳn với một cô bé nhỏ, cô bé ấy trong lúc đợi mẹ mua sắm vì quá buồn tay chân nên đã vào quầy tinh dầu của Lanvy phá phách, phá vỡ trật tự sắp xếp hàng hoá và đồ vật trưng bày
- Đặt ra các giả thuyết giải thích lý do xuất hiện cảm xúc đó, càng nhiều càng tốt: Lanvy tiếc công sắp xếp, bố trí. Lanvy cảm thấy không công bằng. Lanvy cảm thấy bị thiếu tôn trọng bởi đứa trẻ này. Lanvy cảm thấy mất kiên nhẫn khi không thể hướng dẫn đứa trẻ này hiểu chuyện và làm điều đúng đắn. Lanvy sợ công ty check camera nhìn thấy cảnh tượng hỗn loạn này và đánh giá năng lực quản lý của bản thân. Lanvy cảm thấy tình huống có nguy cơ vượt quá khả năng kiểm soát (nguy cơ đổ vỡ, hư hỏng hàng hoá)…
- Từ các giả thuyết trên, đào sâu hơn vào các nỗi sợ nguyên thuỷ/các mô thức tư duy cũ kĩ/các trải nghiệm sang chấn tuổi thơ: Lanvy thường bị ba mẹ trách mắng, thậm chí sử dụng bạo lực khi không giữ vật dụng gọn gàng, sạch sẽ, và Lanvy có niềm tin rằng các đứa trẻ bừa bộn cần phải được dạy dỗ thích đáng. Niềm tin này khiến Lanvy muốn can thiệp vào hành vi của đứa trẻ trước mắt, mà chưa kịp nhận diện nhu cầu của bé. Kết quả là thay vì giao tiếp có hiệu quả với đứa trẻ trước mắt bằng lòng cảm thông và sự kiên nhẫn, Lanvy trở nên thô lỗ y hệt ba mẹ mình.
Những thực hành trên không hề đơn giản, nó yêu cầu mình nhiều thời gian để tìm hiểu các lý thuyết tâm lý, tâm trí và cả thiền tứ niệm xứ để tăng độ nhạy bén trong khả năng quan sát chính mình. Vì nếu không, mình hoàn toàn mù tịt với mọi thứ xảy ra.
Đến một lúc, bạn sẽ nhận ra, người duy nhất đồng hành cùng bạn đến hơi thở cuối cùng chính là bản thân bạn. Thông qua giải mã cảm xúc, bạn kết nối sâu sắc với chính mình, và bạn có được cơ hội để được yêu thương, được chăm sóc, được chiều chuộng theo đúng ý mình nhất. Làm bạn với chính mình là hành trình tuyệt vời nhất, mang lại cảm giác đủ đầy và mãn nguyện. Khởi đầu chính là làm việc với hệ thống cảm xúc của chính mình. Vì thế rất đáng để thực hành ngay từ bây giờ.
Chữa lành trong 4 chiều kích
Cơ thể là một bình chứa, một phương tiện, nói chung là một thứ chúng mình không thể kiểm soát…
Trước khi bắt đầu blog, mình chia sẻ hình ảnh của mình lúc tâm trí bắt đầu dần hỗn loạn,…
Cảm xúc là tín hiệu gợi ý cho các nhu cầu của mỗi cá nhân. Ẩn bên dưới mỗi dòng…
Bộ não con người rất bé nhỏ, nó chỉ đủ khả năng xử lý những thông tin thô thiển do…
