Lan Vy

ngây thơ

tò mò

chân thành

nhiệt tâm

0

Chưa có sản phẩm trong giỏ hàng.

Lan Vy
Lan Vy
Lan Vy
Lan Vy
Lan Vy

ngây thơ

tò mò

chân thành

nhiệt tâm

Blog Post

Chiron Xử Nữ dằn vặt khôn nguôi

Chiron Xử Nữ dằn vặt khôn nguôi

Có một giai đoạn mình từng nhầm lẫn sự hối hận là dấu chỉ của tiến bộ tâm linh. Mình nghĩ rằng càng day dứt, càng tự trách, càng đau vì lỗi lầm thì có lẽ mình đang trưởng thành hơn về mặt nhận thức. Nhưng sau này khi hiểu thêm về Phật học, mình mới nhận ra thứ mình từng trải qua không hẳn là trí tuệ nhận ra sai lầm (tàm/quý), mà gần hơn với trạng thái mắc kẹt trong hối hận điều được gọi là tâm sở hối (kukkucca), thuộc về nhóm tâm bất thiện.

Hiểu đơn giản, đó là trạng thái tức giận hướng về quá khứ của chính mình. Khác với sự tỉnh thức giúp mình nhìn thấy điều chưa đúng để sửa đổi, hối hận thường vận hành như một vòng lặp khép kín: nó lôi tâm trí rời khỏi thực tại, đưa ta quay về những gì đã xảy ra rồi liên tục phát lại cùng một đoạn phim cũ. Mà hễ tâm trí rời khỏi thực tại, nó cũng không còn giữ được sự sáng suốt.

Chiron Hoả Xử Nữ của mình đã đi qua tiến trình này rất nhiều lần. Hối hận, dằn vặt, chỉ trích người, rồi quay sang tự trách mình… tất cả ngập tràn trong đầu như một hệ thống bị lỗi loop. Bộ não giống một chiếc máy tính cứ liên tục chạy lại những đoạn mã sai, ngốn sạch ram mà không tạo ra được lời giải nào khả dĩ.

Trạng thái ấy kéo dài lâu đến mức tâm trí thì nóng phừng phừng, nhưng cơ thể lại lạnh toát, nhất là tay chân. Mình chỉ có thể nằm dài như lá 4 of Swords trong Tarot, chẳng đủ sức động tay động chân vào bất cứ việc gì nữa.

Nhìn lại, mình thấy Chiron như đang gửi tín hiệu S.O.S đến Moon qua góc tam hợp: “Đừng để nhỏ này dấn thân thêm nữa, vì nhỏ đang chưa có kỹ năng để xử lý tổn thương của mình.” Và khi nỗi đau không được chuyển hoá đúng cách, năng lượng Hoả tinh cũng bị khoá lại. Không còn là nghỉ ngơi để hồi phục, mà là một kiểu cấm vận năng lượng kéo dài. Mình đóng băng. Đó cũng là giai đoạn mình hiểu rất sâu lá 4 of Swords, là cảm giác bị giữ lại giữa ranh giới sống và chết, khi cơ thể lạnh toát và bất động như một cái xác, còn ý chí thì sống dường như rất cạn kiệt.

Nhưng điều mình biết ơn là ngay trong những ngày tăm tối đó, mình vẫn chưa hoàn toàn buông việc tìm kiếm ánh sáng. Mình vẫn duy trì thói quen nghe giảng, đọc sách, tìm gặp người hiểu biết hơn để học hỏi và mò mẫm một con đường khả dĩ cho bản thân. Như mình vẫn thường nói ở các post trước, trong những thời điểm khó khăn nhất, đôi khi ta có thể tạm mượn chút lối thoát từ vùng tử khí của lá số, nó dễ mở ra những thuận lợi hoặc nguồn lực mà các vùng khác chưa chắc có. Chỉ là mượn để đi qua, chứ không phải ở lại mãi hay tiêu xài nó như đốt tiền qua cửa sổ. Thì cung 3 của mình vẫn là phải bước ra ngoài, mở to đôi mắt nhìn ra thế giới, chứ không núp mình trong sự êm ái giả tạo của Kim Ngưu cung 12 nữa. Rằng phải chịu khó đối thoại ở cung 3, chứ không giả định mọi điều trong tâm trí một cách chủ quan ở cung 12 đầy ảo giác đó nữa. Sư phụ cứ nói mình hoài, Thuỷ tinh cung 12 tạo nên một mạch tư duy đầy hố. Tự mình lọt hố của mình, rồi bế tắc.

Rồi thời gian cũng qua. Và mình hay nói đùa sau giai đoạn đó là, làm nhiều thì sai nhiều, làm ít thì sai ít, không làm thì không sai. Nhưng nếu chỉ vì sợ sai mà đứng yên, ta sẽ chẳng bao giờ thực sự học được cách sống trong hiện tại.

Con đường trung dung không phải là ghét bỏ lỗi lầm hay dùng hối hận để trừng phạt bản thân. Nó dạy mình nhìn thấy nhân duyên đã tạo ra hành động ấy, nhận trách nhiệm nếu cần, rồi quay trở lại với hiện tại để gieo một nhân khác, cẩn thận vun vén cho đến ngày triển nở trái quả tươi tốt mới. Và chắc chắn là trên tiến trình trồng những hạt giống mới, mình sẽ có thể thất bại nhiều lần, nhưng nó tạo ra hy vọng và cơ hội sáng tạo. Hai điều đó thuộc về sự sống và ánh sáng, nó giúp mình bước ra khỏi cõi địa ngục.

Hình ảnh là lá the night của bộ the Cosmic Slumber tarot. Tác giả chủ đích không viết hoa, như thể một trạng thái hết sức bình thường mà ngày nào mình cũng phải đi qua. Nhưng bộ bài nhắc nhở mình là hãy đi qua, đừng nán lại lâu quá, đừng núp trong bóng tối sâu quá, kẻo nó nuốt chửng mình, không còn nhìn thấy tiến trình sống của chính bản thân nữa.

Write a comment