Quo Vadis

Categories:Sách
Vy Lan

Quo Vadis: Tiểu thuyết về thời Nero (tiếng Ba Lan: Quo vadis. Powieść z czasów Nerona) còn được gọi tắt với tên Quo Vadis là một tiểu thuyết lịch sử được sáng tác bởi văn hào Henryk Sienkiewicz, người Ba Lan. Quo Vadis trong tiếng Latinh có nghĩa là “Ngài đi đâu?”. Câu hỏi này liên hệ quan đến một truyền thuyết Kitô giáo: Đang khi Phêrô chạy trốn để tránh khỏi việc bị kết án đóng đinh ở Rôma, Phêrô đã gặp Chúa Giêsu, ông hỏi Chúa: “Quo vadis, Domine?” (“Lạy Chúa, Ngài đang đi đâu?”), Chúa Giêsu trả lời: “Eo Romam crucifigi iterum” (“Ta vào thành Rôma để chịu đóng đinh một lần nữa”) – ngụ ý nhắc nhở Phêrô phải can đảm tiếp tục sứ vụ của mình. Cuối cùng, ông đã quay trở thành Rôma để chịu kết án. – wikipedia

Khi đọc cuốn sách này, mình đã phải thốt lên “Ôi những Kito hữu thời kì đầu mới thật thanh tao, khiêm nhường và hiền hậu làm sao! Thật gần gũi với Đức Jesus làm sao!”. Chính bởi vì mình đã nỗ lực hết sức trong suốt nhiều năm qua, tìm hiểu thế nào là con chiên ngoan đạo, nhưng vẫn không thể hình dung nổi bởi vì mình chưa được gặp gỡ ai thấm nhuần giáo lý của Jesus đến mức bằng lòng một đời sống giản dị và khiêm nhường như ngài. 

Nhân vật Marcus vì quá thèm khát nàng Lygia, một cô gái Cơ Đốc hữu, đã dựa vào quyền thế mà đối xử thô bạo với nàng, thay vì nhẹ nhàng kết nối tình cảm. Anh đã thốt ra những lời lẽ thô bạo và thiếu tôn trọng hết sức:

“Chàng không muốn đổi nàng dù là để lấy tất thảy mọi báu vật của cái cung điện này, vậy mà nàng lại chạy trốn chàng. Tình yêu gì mà lại sợ khoái lạc, lại đẻ ra nỗi đớn đau?”

Thật trớ trêu, vì sự can đảm của anh chỉ dựa trên quyền bính và gia sản của gia đình, nên anh đã không tự tin vào chính mình để nhận thấy tình yêu nàng Lygia trao cho anh thuần khiết và trong sáng, chỉ yêu anh vì sự lịch thiệp anh trao cho nàng trong buổi gặp gỡ ban đầu. Nhưng chính anh đã đánh mất chính mình, anh lấy tài sản và quyền thế hòng cướp đoạt thân xác người anh yêu. Nàng sợ chàng trai thô bạo và thiếu lòng tự tôn đó. Nàng thà sống nghèo khổ và bấp bênh trong sự tự do, còn hơn là trở thành một món tài sản trong tay anh.

“Chàng đã khiến nàng sợ hãi bởi sự tức giận của chàng.”

Sự đời mới thật éo le, chính chàng trai Kito giáo ngày nay lại hỏi vì sao mình thà chọn đời sống bấp bênh, nghèo khổ, còn hơn phải cưới anh làm chồng. Bởi vì anh dùng tài sản để thao túng mình, từ lâu mình chẳng còn cảm nhận được bản lĩnh và tình yêu trong trái tim anh nữa. Bởi anh tin vào của cải, tài sản hơn vào Đức Jesus, nên anh đã nhiều lần bỏ qua những thông điệp yêu thương của ngài. Anh đối xử với mọi người như là kẻ thù, chứ không phải bạn hữu. Và khi anh không sở hữu được mình, anh bỗng tức giận và phá hoại, anh trút giận lên em trai mình và những kẻ vô tội xung quanh. Ôi những chàng trai không thể kiểm soát cơn nóng giận của bản thân. Anh chẳng yêu ai, chẳng yêu cả Chúa của anh lẫn chính bản thân anh. Thì làm sao anh có thể chắc rằng anh yêu nàng? Sự lịch thiệp nó đến từ trong bản chất, không phải nỗ lực bày vẽ và thể hiện bề ngoài. Khi gặp chuyện, anh lại thể hiện đúng bản tính hung hăng và cuồng bạo của mình, anh đổ lỗi cho tất thảy mọi người, và ghét bỏ chính anh. 

“Không yêu kính Thượng Đế thì loài người cũng không thể yêu thương nhau thật sự.” – Lev Tolstoi.

Khi anh và những người bạn cùng học Đạo với anh, nhìn thấy mình từ bỏ lối sống xa hoa, hưởng thụ để chọn một đời sống khiêm nhường hơn, họ đã lên án mình. Nếu họ đọc lại lịch sử, nơi những người con đầu tiên của Đức Jesus bình dị và khiêm nhường, liệu họ có xấu hổ? Mình chưa từng được rửa tội hay thực sự tham gia một nghi thức nào của Nhà thờ. Nhưng mình đã từng xúc động mà nước mắt tuôn trào không dứt, ngay giữa bài giảng của ngày Chúa Nhật ở Nhà thờ Kì Đồng. Mình nhạy cảm và tôn vinh từng câu từng lời đong đầy lòng từ bi bác ái, mình cảm thấy được nâng lên và sống giữa Nước Chúa Trời. Mình nhận được mặc khải từ Chúa, nếu dùng đúng ngôn ngữ của những người theo Đạo. Và mình trân quý giáo lý của Jesus như thể lời dạy của cha mẹ mình – những người mà mình biết là sẽ luôn yêu thương, mang đến những điều tốt lành nhất cho mình. Chính do thế, mình rời xa lối sống đầy rẫy tội lỗi, bởi mình bất giác thấy xấu hổ và ghê tởm chính mình giữa lối sống đấy. 

Nhưng mình hiểu cho anh, vì dù gia đình anh theo Công Giáo lâu đời, nhưng chính giữa họ cũng có những lối sống xa rời tính khiêm nhường của Đức Jesus. Anh tự ti và tủi hổ bởi gia đình nghèo khó, anh mặc cảm bị xung quanh xem thường, anh phát triển trong sự méo mó về nhận thực đối với vật chất. Mà ngày nay mấy ai đủ bình tĩnh bước ra khỏi vòng xoáy điên cuồng đó chứ? Chính mình cũng thật khó khăn và chật vật để bước ra, chính ba mẹ mình cũng chưa thoát ra được, chính những người bạn của mình vẫn còn đang đắm chìm trong khổ đau về ảo tưởng giàu sang. Nếu không được tình yêu thương của Chúa che chở, hẳn mình đã tự tử giữa chính cuộc sống thị trường căng thẳng và khổ sở cùng cực với anh, khi mình chỉ được xem như một món hàng hóa, khi mình quên đi nhân tính của chính mình. Ước chi anh đọc được những dòng này, bước ra khỏi dòng tâm trí cùng quẫn – lúc nào anh cũng lo sợ bị kẻ khác xem thường, vì chính anh đã không nâng niu bản thân như là một sáng tạo của Chúa. Để hiểu tình yêu mình dành cho anh không giống như tình yêu sở hữu mà anh kỳ vọng, nhưng lại là tình yêu chân thành, giản dị và tự do. Mình đã từng nói với anh nhiều lần, nếu anh không kiếm được nhiều tiền, mình vẫn không rời bỏ anh, vì mình đã ở cạnh anh vào những thời điểm anh chưa hề giàu có. Chỉ duy nhất sự bạo lực của anh khiến mình phải dừng chân, không phải bởi vì ai có lỗi, chính vì sự hiện diện của mình trong mắt anh giờ đây như một cái gai khiến anh có nhiều phản ứng xấu xa và tệ hại. Mình đành phải rời đi. Nhưng có lẽ, nếu đọc được những dòng này, anh sẽ tức giận phát điên, và sẽ lại hủy hoại thêm một điều gì đó ở giữa chúng mình. Như cách mà anh đuổi mình ra khỏi nơi mình đang sống, cách anh đẩy mình ra khỏi các dự án chung của mình và anh, cách anh đòi lại số tiền anh đã tặng mình trong ngày sinh nhật trước đó để mình rơi vào túng quẫn, cách anh kể xấu mình với khắp mọi người, cách anh khiến cho nhân viên làm chung phải viết những lời lẽ tục tĩu về mình,… Mình rất khó khăn để vượt qua những chuyện này, bởi mình đã ở cạnh anh và làm cùng anh suốt 7 năm qua – anh không trả tiền mặt, chỉ thao túng mình bằng cách cho mình nơi ở và mua thứ gì mình cần, ve vuốt thói tham lam của mình nhưng quyết không cho mình tự chủ, chỉ như thế anh mới có được sự tự tin trong mối quan hệ, mình sớm nhận ra điều này, nhưng vì thương anh và phần vì nỗi sợ bản thân vô dụng nên không đòi hỏi gì thêm, mình nhường anh phần kiểm soát vật chất. Mình rời đi mà trong tay không có một đồng xu, ngược lại còn nợ anh số tiền anh tặng mình – cũng là lần đầu tiên được anh tặng sự tự chủ nhưng anh liền đòi lại khi mình không làm theo ý anh, mình cũng không biết phải làm gì để kiếm sống bởi suốt 7 năm qua mình chưa từng làm gì ngoài công việc anh giao, anh nói mình là back up của anh, như thể mình là một công cụ-phương tiện-món hàng giá trị, và anh bằng mọi cách thao túng mình,..

Trong quãng thời gian mình lăn lộn với rất nhiều công việc không tên khác để kiếm được tiền trả nợ cho anh, mình hiểu sâu sắc rằng đó chỉ là những thông điệp mà Chúa gợi nhắc mình về khổ đau của vật chất, về sự ghen tị sẵn có trong lòng những ai hùa theo nói xấu bởi mình sở hữu nhiều vật chất hơn họ, về cách mà mình làm khổ anh ngược lại bởi hùa theo đời sống thụ hưởng giàu sang.. Bởi nếu không bị vật chất điều kiện hóa, không bị kẻ này người nọ tranh giành quyền lợi, giữa mình và anh đã từng có những trao đổi rất đáng yêu và thú vị.

– Suốt nhiều năm qua yêu nhau, người ta không cho em số tiền nào hả, thấy họ mua tận mấy cái nhà..

–  Không chị ơi, may là không cho em, để em còn học được bài học này

Anh đã tặng mình Kinh Thánh mua tại Nhà thờ Kỳ Đồng và hai cuốn sách này mua tại nhà sách Nhà thờ Đức Bà. Mình đã đọc chúng và nhận được khải thị của Chúa. Mình biết ơn anh và cầu mong anh nhận được những phúc lành, dù anh không biết trong cơn tức giận anh đã làm những gì gây khổ đau cho mình và cho chính anh, nhưng trái tim lương thiện của anh vẫn một lòng hướng về Chúa. Anh luôn hoài nghi bản thân và sự hiện diện của Chúa, bởi anh không nghe được tiếng nói nào cả, anh không biết thông điệp của Chúa gửi đến cho anh là gì. Mình nhìn anh đau đớn mà không cầm lòng. Làm sao có thể nói cho anh hiểu, tâm trí của anh bám chặt vào có-không đúng-sai, vào những hệ giá trị cá nhân, khăng khăng và hạn hẹp, Chúa không thể gửi đến anh tín hiệu nào cả. Làm sao nói cho anh hiểu, Chúa bảo mình rời xa anh để anh có thể bỏ đi cái tôi ngạo nghễ mà một lần hiểu thông điệp của Ngài. Anh đã tự giam mình quá lâu trong tòa tháp cao ngất, nặng nề và dày đặc của tâm trí mình, anh chẳng còn sáng tạo, chẳng còn niềm vui, chẳng còn sinh lực sống; anh liên tục vay mượn vật chất để bồi đắp thêm cho tòa tháp của mình. Anh bảo mình khiến anh tổn thương và vụn vỡ. Chúa muốn điều đó xảy ra, sự vụn vỡ của cái tôi giả tạo mà anh xây dựng để ngăn cách chính anh với Chúa. Vì anh từng nghĩ chỉ có tài sản mới giúp anh tự tin yêu một ai đó, và giờ chính nó lại khiến anh mất đi cô gái mà anh muốn sở hữu; liệu giá trị của sự tự tin nơi anh có phù hợp nữa chăng? 

Có lần, mình cùng anh xem bộ phim Silence, anh tỏ ra đau đớn, mình rất sửng sốt bởi sự đau khổ trong anh. Bởi đó là lần đầu tiên mình biết anh đau khổ. Trước đó, những lần anh trút giận lên mình, mình chỉ nghĩ anh đang ghét bỏ mình thôi. Nhưng hóa ra bởi vì lòng anh chất chứa quá nhiều đau khổ, anh phải trút bớt ra, vì không thể chứa nổi chúng trong lòng. Ôi tình yêu, nó khiến anh phải đối diện, và cho anh nhận ra thông điệp của Chúa. Vì ngài từng nhẹ nhàng với anh, nhưng không thể xuyên nổi bức tường thành, ngài đành phải dùng lực mạnh hơn. Năng lực của mình có hạn, mình không thể giúp được anh, trong cùng lúc phải né tránh những tổn thương anh gây ra cho mình. Mình đã bỏ quên bản thân khi hy vọng rằng một ngày anh sẽ thay đổi.

– 7 năm qua của mày thật sự giá trị đó

– Nó chỉ có giá trị khi tao không bị sụp đổ, mà có thể thoát ra để rút được bài học cho mình

Bình an hằng ở cùng anh, trái tim anh xin hãy mở rộng đón nhận tình yêu thương của Ngài.

Author:

Trả lời

Name*
Email*
Url
Your message*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>