Tình Yêu và Hôn Nhân

Categories:BLOG
Vy Lan

Ngày còn nhỏ, khi mẹ đưa ra lựa chọn A hoặc B thì mình sẽ chỉ đơn giản là nghĩ rằng cần phải lựa chọn A hoặc B. Khi lớn hơn một tí, mình biết rằng mình vẫn có quyền tìm kiếm và lựa chọn những phương án khác, không nhất thiết phải là A hoặc B, vì bảng chữ cái còn 22 kí tự khác nữa mà  hoặc nhiều hơn 🙂))

Cách đây một năm mình vẫn nghĩ là mình sẽ cần phải lựa chọn một người đàn ông tốt để cưới làm chồng, như mọi cô gái khác, như ông bà, cha mẹ, cậu dì xung quanh. Nhưng rồi mình tự hỏi, ủa, liệu có phương án nào khác cho cuộc đời mình – ngoài hôn nhân, mà vì những người xung quanh không muốn mình trở nên khác biệt với số đông, nên đã giấu giếm mình?

Hóa ra vẫn còn nhiều lựa chọn, con đường khác hôn nhân mà mình chưa được biết đến. Thế nên, ừm, mở rộng các phương án sẽ là cách giúp mình có trách nhiệm hơn sau khi đã quyết định một phương hướng cuối cùng.

Mình gõ những dòng này ra không phải bởi vì mình sợ cưới chồng, sinh con hay sợ các ràng buộc trách nhiệm. Bởi vì mình là một đứa cực kì hứng thú với những thử thách trước mắt và sẵn sàng làm mọi điều để chinh phục chúng. Mình vẫn thích cảm giác được có một đứa con, chăm sóc và nâng niu nó, định hướng và giúp đỡ nó, mình không hề nề hà hay sợ khổ.

Nhưng để mình có thể đảm bảo rằng bản thân sẽ không bao giờ phải hối hận với lựa chọn nào đó, thì mình muốn mình sẽ phải tìm kiếm và thử nghiệm tất cả các lựa chọn.

Mình cảm thấy con đường tu hành thực sự rất quen thuộc, như thể mình đã theo đuổi từ nhiều đời trước. Mình đọc kinh Phật thực sự rất nhanh lẹ, như thể đã thuộc làu từ nhiều đời trước. Dĩ nhiên không có gì là chắc chắn, nên mình vẫn muốn thử theo đuổi nghiêm túc một thời gian trước khi chắc chắn là mình không thực sự phù hợp với con đường này. Sau đó, mới có thể bình tĩnh lên kế hoạch cho hôn nhân lâu dài.

Mình chỉ mới bước qua ngưỡng 23 tuổi, nếu thực sự sống khỏe thì mãi đến 60 hoặc 70 mới kết thúc cuộc đời. Mà nếu như mình hoạch định không tốt, thì rất có thể chỉ vài năm sau khi mình đưa ra quyết định bồng bột do tuổi trẻ nhất thời hồ đồ, thì mình sẽ hối hận và ray rứt không nguôi.

Mình là một đứa yêu cái đẹp và vì tình yêu rất đẹp mà mình đã chú ý đến nó từ sớm. Nhưng tình yêu và hôn nhân là hai khái niệm rất xa. Mình không rõ liệu bản thân yêu cái đẹp hay vì yêu một ai đó mà có thể sẵn sàng bên cạnh họ vài chục năm nữa trong cuộc đời. Mình vẫn tin tình yêu bền vững là có thật, nhưng mình không tin tưởng chính mình. Bởi vì mình đang chưa hiểu chính mình. Mình càng nghĩ về con đường phải đi chung với một ai đó thì mình dần dần cảm thấy nó mất đi vẻ đẹp mà mình ngưỡng mộ, trọng vọng.

Mình chưa rõ mình là ai, mình đang làm gì trong cuộc đời này và cuộc đời này đang cần gì ở mình, nên mình phải cho bản thân cơ hội trải nghiệm những lĩnh vực tâm linh mới mẻ, để đảm bảo rằng, mọi quyết định sau đó đều là đúng đắn và không mang đến sự hối hận.

Leave a Reply

Your message*

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <strike> <strong>

Name*
Email*
Url