Phượt Taiwan

Vy Lan

Lịch trình là 8 ngày, nhưng mình chọn đi từ ngày thứ 3, đến thẳng Taichung để bắt đầu cuộc hành trình. Hai ngày trước đó thì mọi người đến Cao Hùng để leo núi, sức mình đi không nổi nên đành thôi.

Có một điều lưu ý là xin Visa Đài cực kì đơn giản và chỉ tốn có $50 mà thôi, bạn đừng để mấy thằng làm dịch vụ xin visa dụ dỗ chi tốn tiền. Để dễ xin nhất thì trong visa của bạn nên có ít nhất thị thực của Singapore và Hong Kong + sổ tiết kiệm tối thiểu 100 triệu + bảo hiểm doanh nghiệp cấp. Cái bảo hiểm này thì những bạn làm nhân viên văn phòng khá đơn giản rùi, vì luôn được công ty cấp cho mà, với những bạn làm freeland thì có hơi khó khăn tí xíu. Mình chỉ cần vào rút số, đợi đến lượt mình rồi mang hồ sơ đến nộp, sau đó về nhà đợi 7 ngày sau đến lấy đúng hẹn là xong. Không có gì phức tạp luôn ý, không ai làm khó gì mình luôn. 

Và dưới đây là lịch trình đi trong 5 ngày của mình đến đủ các địa điểm nổi tiếng ở Taiwan. Dù chỉ là cưỡi ngựa xem hoa nhưng vẫn rất thỏa mãn, cảm giác như không bỏ phí phút giây nào của tuổi trẻ.

Taichung

Nhiều người hình như chỉ xem Taichung như một trạm trung chuyển để đi Sun Moon Lake – Hồ Nhật Nguyệt hay đồi cừu Cingjing, chứ hiếm khi ở lại để tham quan thành phố. Nếu bỏ qua Gaomei Wetland thì sẽ rất tiếc vì đây được xem là nơi ngắm hoàng hôn đẹp nhất cả nước. Hơn nữa, Gaomei Wetland là một vùng đầm lầy được bảo tồn hẳn hoi vì có khá nhiều loại chim di cư quý hiếm thường đến “tụ tập”. Nhưng khi chúng mình đến thì đã khá trễ, mặt trời bắt đầu lặn dần xuống đường chân trời và mất hút khi mình bắt đầu đứng được trên chiếc cầu gỗ dẫn ra tham quan.

Thành thực mà nói là lúc mình ra đến đây thì chẳng thấy một con chim con cò hay bất kì loài sinh vật nào, chỉ thấy những điện gió phía xa xa những đầm lầy khô héo toàn thảm cỏ mọc lên um tùm, nên mình thấy khá giống Ninh Thuận hay Bạc Liêu. Vì ở đấy cũng có những cối xây gió rất đẹp dọc bờ biển, và cảnh hoàng hôn ở đấy cũng tuyệt vời làm sao. Nhưng mình đã kịp mua ngay một ly trà sữa trân châu ngon tuyệt vời ở một xe đẩy truyền thống. Bác này có vẻ bán lâu năm nên làm ly sữa rất điêu luyện. Điều đặc biệt là ly sữa này không có gì ấn tượng ngoại trừ trân châu dẻo, ngọt, béo, mềm, dai dai tuyệt vời, uống chung với sữa tươi không đường tạo nên một mùi vị rất đặc trưng và không thể quên được. Món sữa này hình như tên là Brown Suger Milk, tức là các hạt trân châu đấy được làm từ đường nâu ý, chứ không phải sữa pha đường đâu. Từ lần đó về sau, mình chỉ uống được một ly ngon như thế nữa ở Taipei ngay trạm chuyển bus mà thôi huhu.

Một công viên be bé dưới con kênh xinh xinh

Sau đấy cả đám kéo sang tham quan Taichung Opera National Theater và nhà thờ Luce Memorial Chapel trong một trường Đại Học. Điều ấn tượng lúc này của mình là tại sao đi xa đến thế vẫn không thấy có một cái thùng rác nào mà đường phố thực sự rất sạch sẽ? Mình tò tò hỏi thử một bạn trẻ trong trường Đại Học thì bạn ý trả lời ngày xưa Taiwan được mệnh danh là Island of garbage (hòn đảo rác) và chính phủ cảm thấy cần phải thay đổi điều này, bèn khuyến khích người dân mang rác về nhà dọn, cứ mỗi thời điểm cụ thể trong ngày sẽ có một chiếc xe rác phát nhạt vui nhộn chạy từ từ qua mỗi nhà, các bạn có nhiệm vụ phải chạy xuống tống rác lên xe đấy. Chứ không phải như ở VN mình cứ thả đầy trước ngõ rồi xe rác qua muốn hốt thì hốt, không thì thui không có liên quan đến tôi đâu nhá :))) Tự nhiên nghe tới đấy có phần xấu hổ dã man, nhưng mình ở chung cư cũng có thói quen mang rác đến đúng nơi tập kết, thành ra cũng hiểu được ý thức này. Anh người yêu mình cứ tự nhủ “Hừm sao người ta có thể có ý thức xuất sắc như thế nhỉ?” – thì nhờ giáo dục cả thôi. Giáo dục ở Taiwan cũng được xem là một trong những nền giáo dục đáng theo học nhất nhì khu vực châu Á này rồi. Hơn nữa, nó chọn chơi với Nhật Bản thành ra cũng có ảnh hưởng sâu sắc.

Đến khi đi rã rời đôi chân thì cả đám đến chợ đêm Feng Chia ngó nghiêng ăn uống. Ở đấy, các món ăn khá bình thường vì mình không biết lựa chỗ ăn. Một vài anh chị khác trong nhóm tìm được chỗ ăn ngon thì suýt xoa mãi huhu. Mình ăn trúng một tô mỳ dở đến nỗi mà ám ảnh đến tận mấy ngày sau đó. Khung cảnh chợ thì rất giống ở VN, các món ăn thì quá nhiều dầu mỡ lại còn nhạt nhạt nên ăn rất ngấy ý. 

Sáng sớm hôm sau, mình và anh người yêu tranh thủ dậy sớm đi dạo khu chợ gần đấy, tìm được một quán bán Dimsum khá ổn nên vào thưởng thức khung cảnh người địa phương ăn sáng. Ở đây người Việt Nam khá nhiều, vậy nên xác suất bạn gặp trúng người Việt khá cao. Dù mọi người không dùng tiếng Anh, thì bạn cũng có thể may mắn tìm được người Việt hướng dẫn chút ít. Lúc ăn sáng xong thì chỉ mới 7h45, các tiệm trà sữa chưa mở cửa. Mình lúc đấy thực sự rất muốn biết liệu trà sữa bán trong các hệ thống bên này có ngon thiệt sự không, nên nôn nao đứng trước một quán trà sữa đợi nó mở cửa. Đến khoảng 8h kém, bạn nhân viên trong đấy thấy mình nhấp nhổm bên ngoài chờ đợi thì thương tình ra bán cho mình một ly trà. Mỗi tội lúc đấy trân châu chưa nấu xong, nên ly trà sữa đơn thuần hem có trân châu rất rất chán. Nhưng quán được decor rất xinh và mình đã tranh thủ chụp được một tấm làm avatar FB mới.

***

Đồi Cừu Cingjing

Sau khi ăn sáng thì cả đám lên đường đến tham quan Đồi cừu. Từ Taichung đi thì cũng khá xa vì phải vào sâu hơn vào đảo. 

Cingjing Farm là nông trại nuôi cừu lớn nhất miền Trung Đài Loan, cừu đến hơn trăm con. Nông trường nằm trên đồi cao với thời tiết mát mẻ, nắng trong veo. Quang cảnh thiên nhiên với những đồi cỏ xanh trải dài bất tận, không khí trong lành tươi mát. Ở đây thiệt sự rất biết làm tiền khi các con cừu mập ú nó chỉ chạy theo mình lúc mình cho nó ăn những hạt viên nhỏ nhỏ mua vài tệ bán ở khắp trang trại. Mình không hiểu sao có nhiều người chụp được ảnh con cừu be bé xinh xinh, chứ mình thấy chúng nó ú nu ú nần trông rất buồn cười. Nhìn cảnh trang trại rất nhớ phim Shaun the Sheep, mỗi tội cừu ở đây là cừu lông màu nâu, không phải màu trắng. Lông chúng nó không mềm mại như lông mèo lông chó đâu, nó cứng nhưng êm ái như mấy con thú bông được may với lớp lông dởm dởm ý. Với cả nhìn màu lông hơi dơ làm mình cũng không thích lắm dù biết lông thiệt sự của nó là màu thế này.

Ở trang trại này có hoa đào dù không nhiều lắm. Nhưng lần đầu tiên thấy hoa đào thì cảm giác thực sự rất lạ, nhìn những cánh hoa đào bị gió thổi bay tung tóe ra khỏi chiếc cành rung rung khiến mình nhớ quang cảnh trong phim 5cm/s thật sự lãng mạn và thơ mộng như thế. Mọi người rất thích cảnh tượng ấy, cứ đứng đợi gió thổi để cánh hoa đào bay bay. Mình nhớ ngày nhỏ rất mê hoa đào qua phim ảnh, vì mình thích màu hồng, mà hoa đào có một màu hồng rất công chúa, rất đáng yêu và dễ thương. Mình cứ đứng ngẩn ra đấy nhìn ngắm không chớp mắt. Tưởng tượng đến hình ảnh những nàng công chúa Trung Quốc thướt tha trong tà áo trắng hồng nhạt giữa vườn hoa đào lãng mạn này.

Mình nhìn ngắm chán chê thì tắp vào cửa hàng bán đủ thứ đồ lưu niệm gần đó. Mua thử một chai sữa cừu nguyên béo và mặt nạ làm từ mỡ cừu cùng vài món lưu niệm be bé xinh xinh hình con cừu. Nhưng sao lạ là trong đó bán chiếc ly hình con bò sữa rất xinh trong khi hong thấy ly con cừu nào hết?! Sữa thì uống rất đặc biệt, mình cảm nhận được sự khác biệt của nó với sữa bò, nhưng cũng không ấn tượng mấy. Về đến nhà, đọc thành phần trên hộp mask thì thấy là mỡ cừu hem hợp với da dầu, nên mình cầm về cho bé út ở nhà xài luôn. Thành phần rất lành tính nhưng không hợp huhu. Nhưng dù sao cái hộp được làm rất xinh, nên làm quà tặng cũng oke lắm đó.

Có một điều làm mình hơi buồn cười là sau khi uống nhiều nước quá, mình muốn đi vệ sinh, thì phát hiện ra nhà vệ sinh rất cổ điển này. Ngồi bệt xuống đây gió lùa qua kẽ hở bên dưới mát rười rượi thiệt là một cảm giác lạ lẫm có một không hai :))) cảm giác rất sảng khoái, rất relax vậy đó. Bạn nên thử một lần khi ghé đến đây nha :))) À bạn mình sau khi đọc bài này thì chia sẻ là nhà vệ sinh này học từ bên Nhật :)) thiệt ra người địa phương cũng không khoái kiểu này lắm đâu, không hiểu vì sao vẫn còn tồn tại.

Sau khi tham quan xong thì bác tài xế chở đến một khu phức hợp ăn uống. Ở đây đồ ăn khá ổn, và mình ăn được một món lạ lắm (vì nó là tiếng Trung nên mình chịu không biết tên huhu), nhìn thì cứ tưởng nó là mochi, nhưng khi cắn vào thì cảm giác như nó làm bằng đường nâu y hệt hạt trân châu hôm trước mình được ăn vậy đó. Ngon tuyệt vời! Nhưng vì ăn không, hem có sữa tươi để cân bằng vị ngọt nên ăn vài viên là ngán rồi. Ông ý dụ mình mua một hộp được thoải mái mix nhiều vị với nhau. Trong lúc lựa chọn các vị thì ông ý rất hào phóng cho mình ăn thử mỗi vị một miếng nhỏ, nó ngon đến mức mình quyết định mua cả hộp to, ăn đến ngày về VN mới hết vì ngán quá mỗi ngày chỉ ăn được vài viên thui :))))

Sau khi ăn uống no nê, mình thơ thẩn dạo quanh khu này, thì phát hiện ra một shop bán mỹ phẩm organic decor rất dễ thương. Phía sau tiệm còn có hẳn một khu vườn như studio thế này, tất cả cây cối đều là thật rất sống động và tươi mát, vật dụng bằng gỗ thì cũ kĩ thật sự nhìn như đang lạc vào một khu vườn cổ cổ bé xinh với quang cảnh nhìn ngắm từ trên cao tuyệt đẹp. Mình đã tranh thủ quay lại một đoạn clip nho nhỏ chia sẻ với các bạn. Khả năng quay phim của mình còn khá kém, mình quyết tâm sẽ cải thiện dần dần hihu.

***

Hồ Nhật Nguyệt

Sau khi ăn trưa xong thì mọi người cùng nhau đi đến hồ Nhật Nguyệt. Con đường đi vào bến thuyền có những hàng quán được bày trí rất xinh, mình thấy thích một quán cafe ven đường nên nán lại chụp ảnh và mua ly cafe mang đi.

Nơi đây, mỗi mùa một vẻ. Mùa xuân, hoa đào nở rợp lối đi lên núi, trời se se lạnh, thêm hoa dã quỳ vàng ven hồ, mây trời hồ Nhật Nguyệt xanh trong, thoáng đãng khiến người ta không khỏi nao lòng khi đi thuyền ra hòn đảo Lalu ở giữa hồ. Theo tư liệu được ghi chép và truyền miệng, tên của hồ xuất phát từ hình dáng của nó. Nếu đứng ở giữa hồ, nhìn về phía tây của Nhật Nguyệt, bạn sẽ thấy hồ có hình dáng như một vầng trăng khuyết, còn nhìn về phía đông, hồ lại có hình dạng tròn tựa như mặt trời. Đây là hồ nước tự nhiên to nhất Taiwan, bốn bề hồ được bao bọc bởi núi non điệp trùng, đem lại cảnh đẹp hùng vĩ và mơ màng cho Nhật Nguyệt.

Hoạt động phổ biến nhất giúp khám phá được vẻ đẹp mỹ miều của hồ Nhật Nguyệt chính là đạp xe quanh hồ. Đường đạp xe ở hồ Nhật Nguyệt đã được CNN Travel đánh giá là 1 trong 10 đường đạp xe đẹp nhất thế giới rất đáng để trải nghiệm. Nhưng lúc tụi mình đến hồ thì trời đã gần ngả tối, để không bỏ lỡ khoảnh khắc hoàng hôn tuyệt đẹp, cả đám tranh thủ đi cano đến hòn đảo giữa hồ.

Nơi đây cảnh sông nước hữu tình, thấp thoáng không gian kiến trúc cổ của Trung Hoa tạo nên vẻ yên bình cho Nhật Nguyệt và khiến lòng người thanh thản lạ lùng. Buổi chiều, mặt trời lặn trên hồ long lanh và hàng núi phía sau trập trùng cũng ửng lên vi diệu vô cùng, mọi người tranh thủ chạy đến chụp cảnh ngắm hoàng hôn vô cùng deep.

***

Taipei

Sáng sớm ngày thứ 5, mọi người đi tàu siêu tốc Danshu từ Taichung đến Taipei. Vé được mua trước từ KKDay, đến nơi chỉ cần cầm hộ chiếu đến check in lấy vé rồi qua cổng kiểm soát là lên tàu thôi. Nơi dừng chân – trạm JianTan ngụ bên dưới một khu trung tâm mua sắm siêu bự, bên ngoài lại là nơi tập kết rất nhiều chuyến bus đi khắp thành phố Taipei nên rất thuận tiện cho việc di chuyển. Trong lúc chờ bus, mình đã tranh thủ mua một đống mask gạo Kaena Nhật về trữ đắp dần hihi.

Tàu cao tốc của Đài Loan với tốc độ tối đa 300km/h là phương tiện di chuyển lý tưởng và nhanh chóng, giá cả phải chăng giữa các thành phố của hòn đảo này. Đi từ Taichung đến Taipei là hơn 170km chỉ mất chưa đến 2 tiếng đồng hồ, tàu chạy êm ru như đang lướt trên mặt lụa, khiến mình thiếp ngủ lúc nào không hay, mà ngủ ngon lắm cơ :))) đến nơi được lay dậy mãi mới chịu dậy.

***

Yang Ming Shan

Yang Ming Shan (Núi Dương Minh) là một trong tám vườn quốc gia lớn ở đây, nằm gần trung tâm thành phố Taiwan. Đây là ngọn núi có diện tích lớn nhất và đẹp nhất Đài Loan với cảnh sắc thiên nhiên tuyệt đẹp như suối nước nóng, thung lũng, núi lửa… Tụi mình có chút trục trặc nên chia đoàn ra, một nửa mang hết hành lý sang khách sản mới rồi bắt xe qua sau, tốp của tụi mình bắt bus 206 từ JianTan đến chân núi. Rồi từ đó lội bộ lên tới nơi có hoa đào thì mất một tiếng đồng hồ với lối đi lát đá, hai bên có các vách đá rêu phong rất cổ rất xinh xắn đó. 

Hic hic rất là mỏi chân nhưng vì lần đầu được ngắm hoa đào nhiều như thế thì cũng có thêm động lực để tiếp bước. Trên đường đi còn có các khu chợ nhỏ bán các loại đồ ăn đặc trưng Đài Loan. Nhưng mình không hài lòng lắm là mùi dầu mỡ chiên xào chỉ cần đi ngang qua khu chợ đó, không hề dừng chân lại mà áo quần đầu tóc vẫn bị bám mùi dầu mỡ hiu hiu nghe mùi chán thiệt sự.

Nhưng khi đến nơi thì cảm thấy rất rất thoải mãn. Lần đầu tiên được đắm chìm giữa vườn hoa đào rực rỡ như thế. Hoa nở bung xinh xắn nhìn rất yêuu. Tất cả những tác phẩm về hoa đào dường như sống lại trong tâm trí mình khi đắm chìm vào giữa khung cảnh lãng mạn như thế.

 

Hoa đào có rất rất nhiều màu luôn cơ, hồng nhạt, hồng tươi rực rỡ, màu trắng và được đan xen cả các loại hoa khác nhiều sắc màu nữa cơ. Khung cảnh thật nên thơ và lãng mạn. Không khí thì thực sự mát mẻ như Đà Lạt, nhưng cảnh rừng núi sinh động và rực rỡ thế này chỉ có một trên đời.

Mọi người đã có những phút giây thư giãn thoải mái tuyệt vờii giữa quang cảnh thiên nhiên đẹp tựa những thước phim mà thôi. Ước chi quay chậm thật chậm để mình được nhìn ngắm thật lâu thật lâu nữa.

Và khi mọi người đang đứng bên dưới cây đào lớn nhất núi này, thì một cơn gió thổi qua khiến các cánh đào rụng rơi lả tả. Cảnh tượng đẹp đến nao lòng. Ai nấy đều đứng ngơ ngác ngắm nhìn cảnh tượng khó quên trong đời. Như là một giấc mơ vậy.

***

Tòa nhà Taipei 101

Tòa nhà Taipei 101 ở quận Xinyi, thành phố Đài Bắc cao khoảng 509 m và có tổng cộng 101 tầng là biểu tượng và niềm tự hào của người dân Đài Loan. Ở thời điểm năm 2004, nó được mệnh danh là tòa nhà cao nhất thế giới và danh hiệu đó được giữ vững cho đến tận năm 2010 khi toà tháp Buri Khalifa xuất hiện. Hiện nay thì nó đang giữ vị trí thứ 3. Vì tụi mình đến nơi vào trời tối sẫm, nên không chụp được ảnh với tòa nhà này. Bên ngoài trời cũng rất lạnh rồi, nên mọi người tranh thủ di chuyển vào bên trong để xếp hàng ăn dimsum ở nhà hàng Din Tai Fung bên dưới tầng B1.

Tòa tháp này có 2 thang máy vận hành với tốc độ 16.83m/giây, du khách đi tầng 5 của tòa tháp lên đến tầng 89 chỉ với 37 giây. Là hình ảnh biểu tượng của Đài Loan nên dễ hiểu vì sao du khách đến Đài Bắc đều không quên lưu lại những hình ảnh với tòa nhà này. Tụi mình ăn xong thì shopping loanh quanh trong khu này, nhưng rất khó mua đồ vì toàn là brand cao cấp. Chỉ có Addidas và H&M là vừa túi tiền nên mọi người mua sắm rất nhiều. Riêng mình thì thơ thẩn đến Apple Store ngồi ngắm iMac Pro trong thèm thuồng :)))

Lần đầu tiên thấy nó thì có hơi xúc động, đứng yên nhìn nó ngẩn ngơ vì quá đẹp quá sang trọng luôn. Chất liệu của máy hoàn toàn tương đồng với Macbook Pro mình đang dùng, và con Magic Mouse bản đặc biệt này thiệt sự… xuất sắc hihu vì nó quá sang quá lung linh như một cái iPhone vậy đó. Store ở đây siêu siêu bự luôn, nhưng vì mải mê ngẩn ngơ với con iMac này mà mình hong nhớ đến việc chụp ảnh toàn store cho hoành tráng :))))

Sau đó, mình và người yêu thơ thẩn xuống bên dưới, có một quầy bán trang sức làm từ đá san hô đỏ. Mình tùy tiện chỉ vào một cái vòng đeo tay bé xinh xinh nhìn cũng không đặc biệt lắm, vậy mà bà ý bảo giá đổi ra tiền Việt là 11 triệu đồng nghe cũng hoảng. Không hiểu đá san hô đỏ là gì mà lại mắc dữ thần vại? Hôm sau vào Cố Cung đọc thông tin mới hiểu :)) là vì san hô đấy chỉ sống ở vùng nước giữa Nhật và Đài Loan, ngày xưa chỉ có vua chúa mới được sử dụng các vật dụng chế tác từ đó, nên nó thuộc dạng hoàng gia siêu hiếm siêu đắt. Cơ mà nhìn cũng chẳng ai biết nó hiếm nên hai đứa bỏ đi :)))

Kết thúc bữa tối là một ly Starbucks caramen quen thuộc có thể mua ở bất kỳ chi nhánh nào. Nhạt nhẽo!

***

Công viên địa chất Yehliu

Yehliu là một mũi đất nhô ra trên bờ biển phía bắc Đài Loan. Nó được gọi là Công viên địa chất Yehliu, phô diễn một cảnh quan tập hợp các tảng đá tổ ong và các loại đá nấm bị biển cuốn trôi. Ở đây có hai khối đá nổi tiếng được đặt tên là Đầu của Nữ hoàng (Queen’s Head) và Đầu của Rồng (Dragon’s Head). Công viên cũng là nơi trú ngụ của các loài chim như ospreys và egrets. 

Điều mình ấn tượng nhất là nước biển trong vắt, nhìn thấy cả mặt đáy với lớp địa chất xếp lớp lớp tầng tầng rất nghệ thuật và đặc sắc, các tảng đá hình thù rất quái dị, nếu mà hừm, các bác khai thác du lịch thử đổi concept thành kinh dị hay ma quái thử xem :)) có khi lại rất rất hợp đó. Có điều là, những cảnh đẹp thế này, mình đã từng được chiêm ngưỡng tại những bờ biển miền Trung nắng gió, nhưng bạn biết có điều gì khác biệt không? Là ở Taiwan không hề có một mảnh rác nào. Khắp nơi dù rất đông người chen chúc qua lại, bờ biển vẫn sạch sẽ, vẫn không có một cọng rác. Hic mình thực sự rất buồn và hổ thẹn với quê hương, cảnh đẹp VN không thiếu, chỉ thiếu con người có ý thức để bảo tồn mà thôi…

Riêng hai khối đá nổi tiếng thì mình nhìn mãi không ra được hình thù. Khối đá Đầu Nữ Hoàng thì người ta xếp hàng dài quá mới được đứng vào chụp hình, nên mình không thiết tha tới luôn vì mưa gió bào mòn rồi hay sao ý, tìm ảnh trên Google thấy cũng có hình thù, mà nhìn bên ngoài hem tưởng tượng được.

***

Shifen (Thập Phần)

Thập Phần là ngôi làng có lịch sử hình thành lâu đời của Taipei. Trước đây, đây là khu đường sắt dùng để vận chuyển than đá khi Nhật Bản vào nơi này khai thác, vì thế bạn sẽ thấy một số góc chụp mang kiến trúc/cảnh vật/thiên nhiên gợi nhớ cho bạn những thước phim hoạt hình Nhật Bản rất đặc trưng. Hiện nay, làng cổ này thường thu hút du khách đến thưởng thức đặc sản, ngắm cảnh và chiêm ngưỡng cảnh thả đèn trời. 

Điều thú vị nhất ở đây chính là đường sắt chạy dọc theo con đường chính của làng. Vì vậy, trong lúc đang thả bộ ngắm cảnh, mình đã giật nảy người khi thấy chiếc xe lửa cũ kĩ chạy lù lù ngang qua. Thật ra thì xe chạy rất chậm, và dân làng sẽ thông báo hành khách né ra khi nhìn thấy còi báo và tín hiệu xe từ xa.

Tụi mình thơ thẩn dạo quanh các cửa hàng bán đồ lưu niệm và đồ ăn. Nấp giữa ngôi làng là một cửa hàng bán rất rất nhiều nhân vật Ghibli xinh xắn, mình đã bước vào và thích mê, không muốn bước ra nữa, cứ chần chừ nán lại. Ngoài kia thì mưa rơi tí tách, mọi người sốt ruột chờ đợi để đốt đèn thả lên trời. Anh người yêu đã phải tặng mình một chiếc chuông gió Totoro để dụ mình tiếp tục cuộc hành trình. 

Đây là bảng giá chiếc đèn thả lên bầu trời. Mỗi màu sắc tượng trưng cho ý nghĩa khác nhau như gia đình, tình yêu, tiền tài, thành công, sức khỏe… Nếu mua chiếc đèn có 4 mặt cùng mau thì giá là 150 đồng ~ 120.000 vnd. Nếu mua 4 mặt 4 màu khác nhau sẽ là giá 200 đồng. Tụi mình đã chọn tùy ý và viết lên chiếc đèn những lời ước vui tươi nhất để thả lên bầu trời xa xôi. 

Điều tiếc nhất là hôm đấy trời mưa nên không có nhiều khách thả, bầu trời u ám xám xịt buồn tẻ quá trời, hơn nữa là ban ngày thì nó không sáng rực bầu trời như những dịp lễ ban đêm rực rỡ. Tuy nhiên, cảm giác chiếc đèn mình thả bay thẳng lên bầu trời và hoàn toàn tự do không vướng mắc thật thành tựu và đầy phấn khởi. Bởi vì tính chất hai dãy nhà sát hai bên nhau, nên có rất nhiều chiếc đèn khi được thả lên đã vướng vào trong các bảng hiệu/tầng lầu.. mình có cảm giác như để đạt được điều ước đó thì chủ nhân chiếc đèn lồng ấy phải gặp nhiều cản trở lắm vậy hihi.

Sau khi thả đèn một cách sung sướng, thì mọi người di chuyển vào sâu hơn bên trong để rẽ qua chiêm ngưỡng cầu treo Tĩnh An. Ôi mình đã suýt xoa ca thán về vẻ đẹp rất Trung Hoa của nó, một vẻ đẹp chỉ thấy trong phim tiên hiệp mà chưa nghĩ là mình có thể được nhìn thấy gần mắt đến vậy. Vẻ đẹp của thiên nhiên hoang dã hòa quyện với công trình kiến trúc cổ đã bám rêu phong nhuốm màu năm tháng, lẫn trong màn sương mù giữa thời tiết âm u thế này quả là một chốn bồng lai tiên cảnh không có bút mực nào tả xiết!

May mắn cho mình là lúc chụp không có xe hơi chạy qua, nếu không thì hỏng cả cảnh cổ xưa thế này hehee.

Trước khi ghé địa điểm khác thì mọi người dừng một phút bên thác Thập Phần – thác nước cao 20 mét đẹp nhất và lớn nhất Đài Loan. Nghe vậy thôi nhưng dừng lại thì hơi thất vọng vì đang vào mùa khô ở nơi đây, thác ít nước chảy rất liêu xiêu.. nhìn kém hơn hẳn những thác nước vĩ đại ở Tây Nguyên Việt Nam mình hehe..

***

Jiufen (Cửu Phần)

Nằm trên sườn núi sát bờ biển ở cực Bắc Đài Loan, Cửu Phần là một ngôi làng cổ còn giữ lại nhiều kiến trúc cổ xưa với những tòa nhà xinh đẹp được trang trí bằng đèn lồng đỏ. Không chỉ nhờ phong cảnh, nơi đây còn thu hút du khách nhờ văn hóa địa phương và hương vị ẩm thực độc đáo.


Đây là phần đáng tiếc nhất bài review bởi mục đích đi đến Cửu Phần là để được chiêm ngưỡng nhà hát cổ Shengping treo đèn lồng nổi tiếng, căn nhà này và cả khu phố cổ này đã trở thành nguồn cảm hứng cho đạo diễn nổi tiếng Hayao Miyazaki thực hiện bộ phim hoạt hình Spirited Away (Vùng Đất Linh Hồn) từng đoạt nhiều giải thưởng quốc tế. Mình thì đã xem phim này hơn tỷ tỷ lần đến mức thuộc làu từng chi tiết nhỏ trong phim.. mà rốt cuộc đi tận 2 tiếng đồng hồ chen lấn giữa hàng người đông tấp nập trong con đường chợ nhỏ xíu nhộn nhịp kia thì không tìm thấy căn nhà, chỉ thấy mấy chiếc bụng căng tròn no nê vì ăn quá nhiều đồ ăn trong chợ :)))

Và ờ, xin phép không có ảnh vì bận ăn quá, với cả đông người cũng ngại lấy điện thoại ra chụp, nên lấy tạm ảnh từ Wikipedia cho các bạn hình dung nó đẹp thế nào nhé huhuhu.

Đây là điều đáng tiếc nhất của chuyến đi này, tuy nhiên mình vẫn thỏa mãn vì được ăn những món ăn lạ lạ :))) mặc dù thẳng thắn mà nói thì cũng không quá đặc sắc. Nhưng mình vẫn tiếc, rất rất tiếc đấy huhuhu

***

Gold Ecological Park ở Jinguashi

Đây là một bảo tàng trưng bày thỏi vàng lớn nhất thế giới, nó là một phần của Cửu Phần. Ngày xưa, nó từng là hầm khai thác vàng cho đến khi cạn kiệt nguồn vàng thì nơi đây được cải tạo thành một địa điểm du lịch cho khách đến tham quan và tận hưởng không khí trong trẻo. 

Để đi từ bãi đỗ xe lên đến bảo tàng thì phải đi qua một con đường ngoằn ngoèo bên vách núi. Cảnh vật được bày trí rất đẹp theo kiểu Nhật, và nhìn nó, mình lại nhớ ngay đến những cảnh vật trong phim Totoro. Có phải Hayao Miyazaki cũng lấy cảm hứng từ con đường này chăng?

Nhà ga cũ thì được cải tạo thành tolet siêu cổ điển thế này đây :))))

Mỏ vàng này từng rất nhộn nhịp vào những năm 1900 nhưng ngày nay chỉ còn là một bảo tàng đón khách. Những ai muốn tận tay chạm vào vàng thô nguyên chất, hoặc đơn giản chỉ là tận hưởng cảm giác bước chân vào những chất liệu phim Ghibli kinh điển, thì địa điểm này sẽ rất phù hợp và nó cũng hoàn toàn miễn phí.

***

Phố đi bộ Ximending

Đây là phố đi bộ và khu mua sắm ở quận Wanhua, Taipei – phố đi bộ đầu tiên ở Taiwan. Nơi đây có rất nhiều cửa hàng thương hiệu bình dân như H&M, Uniqlo, Addidas, Nike, Swatch.. và cả những cửa hàng bán đủ loại nhu yếu phẩm. Buổi tối thứ bảy, dân chúng đổ xô đi chơi đông đúc, nhộn nhịp với nhiều màn trình diễn đường phố được hưởng ứng rất thú vị. Các món ăn ở đây đủ loại ngon bổ rẻ lạ mắt, tuy nhiên, mình vì mải mê shopping nên cũng không có nhiều cảm nhận nào ngoài việc giới trẻ Taiwan rất lịch sự, nhưng có những người Việt đi du lịch thì khá là chen lấn kì cục ;__;

Nếu bạn có đam mê shopping hàng bình dân như mình thì có thể ghé đến khu này, bất kì món hàng nội địa nào đều có thể được tìm thấy, thậm chí hàng Nhật cũng được bày bán rất nhiều và thiệt sự chất lượng. Mình vào cửa hàng Đài Loan mà mua một đống mỹ phẩm made in Japan về đó :)))

***

Zhongzheng Memorial Hall

Đây là bảo tàng tưởng nhớ Tưởng Giới Thạch với rất nhiều vật dụng gắn liền với ông cùng những trang sử vẻ vang mà ông đã gầy dựng. Nói chung, Taiwan được như hôm nay là công lao thuộc về ông ấy, và đất nước này luôn dành cho ông một sự kính trọng tuyệt vời. Mình và người yêu đi thơ thẩn đọc sơ lượt những trang sử chính yếu, vì không có nhiều thời gian nán lại nơi này lâu hơn được. Hôm đấy là ngày cuối cùng ở Taiwan rồi.

Đối diện khu tưởng niệm này, ở bên kia đường, có một chiếc hồ bé xinh thế này, mình tranh thủ lưu giữ một bức ảnh để không bỏ lỡ kiến trúc rất Trung Hoa như thế haha.

National Palace Museum

Địa điểm cuối cùng tụi mình ghé đến là Cố Cung phiên bản Taipei.

Khác hẳn với Tử Cấm Thành ở Bắc Kinh chỉ còn là chiếc vỏ cũ kĩ bên trong trống rỗng chỉ còn lèo tèo vài món sơ sài, nơi này khiến người khác phải sửng sốt vì độ giàu có và xa hoa lộng lẫy. Bảo tàng Cung điện Quốc gia Đài Bắc mặc dù không có vẻ ngoài cổ xưa đi cùng năm tháng, nó hoàn toàn được xây dựng mới nhưng là điểm đến được đánh giá rất cao ở châu Á. Bởi nơi này là một kho lưu trữ khổng lồ trưng bày những hiện vật của hơn 8.000 năm lịch sử văn hóa nghệ thuật Trung Quốc cùng 696.422 cuộc triển lãm khác nhau, thu hút tới hơn 6 triệu du khách đến thăm mỗi năm. Chính phủ đã chủ trương đi thu gom lại các di sản Trung Hoa mang về đây lưu trữ và gìn giữ nhằm khôi phục lại nét đẹp văn hóa đặc trưng của Trung Hoa cho du khách chiêm ngưỡng.

Tấm mành bằng ngọc bích và gỗ được chế tác tinh xảo

Nếu bạn chỉ dành vài phút cưỡi ngựa xem hoa mà đến nơi này, thì thật sự rất tiếc 350 đồng ~ 300.000 vnd tiền vé đó. Hãy bước vào đây với một tâm thế tò mò của một con người hiện đại đang khám phá lịch sử tuyệt diệu. Từng khu trong bảo tàng được sắp xếp, bố trí theo dòng thời gian, từ triều đại này đến niên đại kia, giúp chúng ta hệ thống lại kiến thức lịch sử Trung Hoa một cách khái quát nhất. Nếu bạn bảo rằng muốn tìm hiểu văn hóa Trung Quốc, hãy bắt đầu từ Taiwan. Bởi trước khi lên đường di dời sang hòn đảo bé nhỏ này, Tưởng Giới Thạch đã đưa chiếu chỉ cho mọi người mang theo những kỷ vật đặc trưng nhất của văn hóa Trung Quốc giàu có. Và đây là một quyết định đúng đắn, khi Trung Quốc bắt đầu cuộc cách mạng văn hóa, giờ đây đất nước ấy chỉ còn lại chiếc vỏ hào hùng bên ngoài – cùng với bên trong đang mục ruỗng dần vì đánh mất đi cái gốc.

Di sản được tìm đến chiêm ngưỡng nhiều nhất hẳn là miếng bắp cải và tảng thịt mỡ này. Điều đáng tiếc là chẳng còn ai biết tên tuổi nghệ nhân của 2 tác phẩm, chỉ còn có thể lồng khung kính để chiêm ngưỡng từ xa và thầm ngưỡng mộ họ. 

Bắp cải tượng trưng cho sự cải lão hoàn đồng hay trường sinh bất tử, nên khi nghệ nhân nhìn thấy viên đá có hai sắc độ xanh lá – trắng chuyển màu như thế, bèn nghĩ ngay đến việc tạc một củ bắp cải rất giống thực như thế này.

Ảnh này mình chụp từ tấm poster bên cạnh, chứ tảng thịt bé xíu lại lồng giữa khung kính to tổ chảng làm mình không thể chụp rõ hơn được.

Đây là một tảng thịt mỡ được nghệ nhân chế tác từ một viên đá thiên nhiên, các bạn có tin nổi không? Nghệ nhân thấy là tảng đá này có các lớp đá rất phù hợp để đặc tả từng lớp biểu bì mỡ, thậm chí phần bề mặt tảng đá còn có những lỗ chân lông nữa cơ =)) nhìn vừa cười vừa mếu kiểu “chắc chỉ có venus kim ngưu mới làm ra được tác phẩm dạng này” nhìn hết sức xôi thịt nhưng vẫn mang tính nghệ thuật. Và khi mà nhìn đến hai miếng đá này, mình chỉ ực ực nhớ đến món thịt ba chỉ heo kho cải muối của mẹ hay nấu mấy ngày tết thôi đó :)) hông biết hai ông nghệ nhân này có rủ nhau chế tác không mà tác phẩm gì ưng ý nhau ghê.

***

Vài nét riêng khác

  • Ngoài lề đường, bạn sẽ thấy có các trạm nhỏ gắn các chiếc xe đạp giống nhau, chúng được dành cho bất kì ai cần thì lấy đi thoải mái đó. Chỉ cần dùng cái thẻ đi tàu điện ngầm/bus để quẹt vào thì có thể rút được xe đạp ra và chạy loanh quanh khắp phố phường. Sau khi chạy chán chê thì thấy ở đâu có trạm xe đạp thì cứ gắn vào lại, không nhất thiết phải về lại vị trí cũ.
  • Mặc dù giới trí thức trẻ là những con người lịch sự, nhưng tầng lớp trung niên khá là vô ý thức và có phần mất lịch sự lắm đó. Mình nghĩ là có lẽ nền giáo dục đã có thể thay đổi được tầng lớp trẻ mới hơn, và chấp nhận bỏ qua những tầng lớp già mang nhiều sai sót. Vì khi bạn đi bus hay taxi, người lái thường là các bác trung niên cáu kỉnh, hay quát tháo và lái xe thì chiếm lòng đường rất kì cục cơ.
  • Nếu có rác thì nhớ bỏ vào balo để mang về khách sạn vứt nhé, trên đường phố không có thùng rác nào luôn đó.
  • Muốn đi vệ sinh thì bạn phải có thẻ đi tàu điện/bus để quẹt vào khu vực tàu điện rồi mới có phòng đi tolet. Có một buổi tối mình rất là muốn đi rồi, nhưng quên mang theo thẻ nên không thể vào đi vệ sinh được luôn. Mà bên trên mặt đường thì không có nhà vệ sinh công cộng đâu ấy. Đau khổ lắm luôn huhu.
  • Nhiều bạn hỏi để tiết kiệm chi phí đi lại thì như thế nào, vẫn là câu nói muôn thuở: hãy tiết kiệm chi phí đi lại được mức nào hay mức đó vì đi taxi nhiều tiền lắm lắm. Đi bộ/tàu điện và bus thì tiết kiệm được kha khá tiền đó. Chứ chi phí ăn uống bên đó tương đương Sài Gòn thui hà.
  • Và cuối cùng là mình siêu thích cái icon trên đèn báo tín hiệu cho người đi bộ ở Taichung nè, cute quá trời à :)))

Cảm ơn các bạn đã đọc bài chia sẻ, chúc các bạn có những trải nghiệm nhiều màu sắc!