Phượt Singapore

dongit

Nhiều bạn thấy mình đi Sing, liền inbox nài nỉ mình chia sẻ về chi phí, đi lại, địa điểm vui chơi mua sắm hay thậm chí là nơi ở trọ… Mình thấy những cái đó trên mạng nhiều người đã chia sẻ rất nhiều rồi, nên mình chỉ chia sẻ những cảm nhận rất riêng của chính mình qua chuyến đi này.

Xưa nay mình vẫn thường đi du lịch với ba mẹ, chưa đi du lịch riêng khi nào, cũng chưa tự tay dành dụm và chi tiêu một số tiền lớn như thế này bao giờ. Nên chuyến đi này đối với mình thật là bước ngoặc với nhiều “lần đầu tiên” như thế!

1. Lần đầu tiên qua nước ngoài

Nhỏ giờ mình vốn tự ti với khả năng ngoại ngữ của bản thân, nên khi nghĩ đến việc ra nước ngoài dù là du lịch hay du học mà gặp ai cũng ú ớ không mở lời ra được, bụng sẽ đói meo vì muốn ăn cũng không thể mua đồ ăn, rồi đi lạc cũng không biết sao quay đầu về là đã thấy sợ hãi muốn khóc thét ^^~ Nhưng rồi được sự khuyến khích của nhóm bạn nên đánh liều thử một phen.

Rồi mình đã đưa ra một quyết định lớn nhất với một cô gái vừa tròn 20 tuổi là sẽ đi ra nước ngoài. Vé được đặt trước nửa năm vì săn được vé khuyến mãi siêu rẻ, đợi đến đúng ngày thì chỉ xách ba lô lên mà đi thôi. Trong lòng tuyệt không hề biết trước có điều gì đang chờ đón trước mặt.

2. Lần đầu tiên người đồng hành không phải là ba mẹ

Người đồng hành với mình trong chuyến đi này là những anh chị trong team làm việc.

Mình học được cách phải chung tay cùng nhau giải quyết nhiều sự cố xảy ra trong chuyến đi, chứ không phải thụ động chờ ba mẹ giải quyết như trước. Cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi lo lắng, cùng nhau chia sẻ sở thích, thậm chí nhường nhịn nhau mỗi khi chỉ còn một chút quyền lợi..

Nhiều lúc mình vốn quen thói ỉ ôi khi còn ở nhà, cứ than vãn mệt người, nhức mỏi, rồi ù lì không muốn nhích thân đi đâu làm gì vì đã cạn kiệt năng lượng như mấy đứa nội tâm vẫn dễ bị tụt pin. Nhưng mấy anh chị chìa vé của các khu vui chơi ra và hù là mình đã tốn bao nhiêu tiền cho những tấm vé này, rồi khuyến khích mình hãy cố hết sức, vượt qua chính mình để tiếp tục đi. Dù mệt, dù kiệt sức nhưng niềm vui giúp mình được sạc pin nhanh chóng, và rồi mình lại có thêm động lực bước đi.

3. Lần đầu tiên đi tàu điện và hệ thống giao thông hiện đại

Tại Singapore, hệ thống tàu điện được trợ giá vé siêu rẻ, bên dưới hầm lại mát lạnh, wifi miễn phí cùng với các trạm ngụ ngay bên dưới những tòa thương mại lớn. Nên đa phần ai cũng đi tàu điện. Qua Sing, đi tàu điện sẽ tiết kiệm chi phí đi lại một cách đáng kể.

Lần đầu tiên đi tàu điện, xem bản đồ hệ thống tàu điện chưa quen nên bị rối rắm, lẫn lộn. Có lần đi nhầm tuyến tàu, lạc tới mấy trạm, sau một hồi lo lắng loay hoay vì chưa tìm được lối quay lại thì thấy là mình đang đứng tại một cái trạm dẫn đến địa điểm dự tính đi ngày hôm sau, vậy là linh hoạt thay đổi kế hoạch mà đi luôn.

Thêm lần nữa là chị đi cùng không biết cách quẹt thẻ mỗi lần qua máy soát thẻ. Một lần chị bị kẹt lại khi ai cũng qua hết rồi, ai cũng hớn hở tung tảy đi được một đoạn mới nhận ra sự vắng mặt của chị. Cả đám quay lại nhìn chị loay hoay mắt đỏ hoe vì sợ thì hoảng hốt vội liên hệ bảo vệ để giải quyết. Rồi những lần sau có thêm kinh nghiệm quẹt thẻ, đi xe.

Hôm đi sở thú thì được đi bus một đoạn. Đường ở Sing có phân luồng rõ ràng cho bus. Bus là những chiếc xe to đẹp hịn, chạy êm ru một đường chứ không bị giựt giựt như ở Việt Nam. Thẻ quẹt dùng chung với xe điện nên rất tiện cho việc nạp tiền. Nhưng google map vì cập nhật trạm bus bị chậm so với sự thay đổi của Sing, nên tụi mình bị dừng ở trạm xa lắc xa lơ, rồi phải đi bộ cả 3km mới tới được sở thú vì không có tuyến bus nào từ đó đến sở thú nữa cả. Lúc đó vừa sợ trễ giờ không kịp ngắm hết động vật trong sở thú, vừa sợ chân sẽ mỏi nhừ cũng không đi nổi hết sở thú rộng 28 ha này. (Mà đúng là cuối cùng cũng không đi hết được 🙁 )

4. Lần đầu tiên đi bộ nhiều như vậy

Việc di chuyển ở Sing của tụi mình hoàn toàn là đi bộ từ trạm này sang trạm kia để đón xe điện hay đón bus. Và sau đó là tản bộ trong những khu vui chơi, sở thú, khu thương mại, khu chợ, nhà thờ.. với diện tích rất rộng khiến cho nhiều lần chân mình mỏi rệu rã ra, đau nhức tới mức không thể nhích nổi. Vì ở nhà mình lười vận động, cũng ít đi đâu ra đường. Thậm chí ở VN mình quen thói ra đường là ngồi trên xe máy di chuyển từ A-B hoàn toàn không phải cử động chân nhiều. Vậy nên việc đi bộ dường như khiến mình kiệt sức trong lần đi du lịch này.

Nhưng khi quan sát xung quanh thấy người bản xứ họ xem việc di chuyển bằng đôi chân mỗi ngày là việc rất bình thường, hiển nhiên. Chẳng có ai mặt mày nhăn nhó vì nhức chân như mình cả >.< nên mình mới thấy xấu hổ mà tiếp tục lê chân đi tiếp. Phải nói là mình rất tự hào có thể khẳng định rằng với đôi chân bé nhỏ này, mình đã đi bộ vòng quanh Singapore rồi, nơi nào cũng có dấu chân mình hihi.

5. Lần đầu tiên được vào sở thú chiêm ngưỡng nhiều con vật quý hiếm

Mình rất thích sở thú và động vật hoang dã. Mình vẫn thường xem những chương trình về động vật hoang dã trên TV, cũng như mỗi khi có bài tập cần đi ngoại cảnh mình đều chọn sở thú để đến. Nên dĩ nhiên khi sang một đất nước khác thế này, mình sẽ không bỏ lỡ rồi hehe. Huống gì ở đây mình còn thấy có nhiều con thú lạ mà ở VN không hề có.

Tại sở thú này, mình đã được quan sát rất nhiều con vật mà hồi trước mình chỉ được nhìn thấy trên tivi như chim cánh cụt, con gấu trúc đỏ, con racoon, con công trắng, nhiều loại chim lạ mà mình chưa để ý bao giờ, con cú trắng… Mình cực kì thích mê và ngơ ngẩn tới mức cứ đi qua đi lại không ăn uống gì liên tục từ 10h sáng mãi đến 5h30 chiều mới chịu đi ra, mặc dù lúc đấy cũng vùng vằng vì sở thú đóng cửa mà mình vẫn chưa đi hết sở thú 🙁 hôm đấy khu động vật Úc châu đóng cửa bảo trì nên mình vẫn tiếc mãi, tự nhủ sẽ tìm cách qua Úc chơi để ngắm cho thỏa con koala, chuột túi, chồn đốm, chó dingo…

Đặc biệt là hôm đấy mình vô tình ngắm được 2 chú rùa đang giao phối với nhau trong tủ kính haha, nhìn mà không nhịn được cười. À, ở đấy còn có con rùa đất siêu bự, nó cũng gần cả trăm tuổi rồi nên to lắm, nhưng chỉ nằm im một chỗ, mình không biết bao nhiêu lâu thì nó mới cần phải nhúc nhích đổi tư thế?! Dù mình đã cố tình lui qua lui lại mấy lần.

Ở đấy còn có bảo tàng trứng, lưu trữ rất nhiều loại trứng khác nhau và trình chiếu nhiều kiến thức về trứng các kiểu. Xưa nay mình thích ăn trứng chứ chưa bao giờ có niềm cảm hứng tìm hiểu về món mình thích ăn xuất xứ thế nào, cấu tạo ra sao,… nhưng hôm đấy đi qua đi lại xem xét hơn mấy trăm loại trứng thì mê mẩn luôn. Nhưng não mình vốn cá vàng nên cuối cùng cũng chỉ nhớ về trứng gà trứng vịt thôi haha.

Rồi có thêm sự kiện nữa là mình vào WC thì nhặt được một chiếc Iphone hịn, mà mở lên toàn tiếng Tàu. Mình trước giờ chỉ đọc sách báo thấy là nhặt được của rơi có giá trị lớn chứ chưa bao giờ tự mình nhặt được, thì cầm trên tay tự dưng lúng túng. Thấy có nhiều tin nhắn, mà đọc thì chả hiểu, còn muốn liên hệ lại thì cũng không được luôn vì có khóa pass.

Vậy là cứ cầm cái đt hoài vậy đó, chờ cuộc gọi từ họ. Thì cuối cùng cũng có một cuộc gọi đến, tiếng Anh của người Trung và người Việt thiệt sự không hiểu được nha :))) nhưng cuối cùng cũng hẹn nhau ra được quầy bán đồ lưu niệm để trả lại. Mình ra tới shop lưu niệm thì thích mấy con thú nhồi bông quá, nên hốt một đống, đang ôm trên tay chưa kịp tính tiền, cũng không bỏ đi đâu được nên khi họ gọi điện bảo mình đem điện thoại ra thì mình đã nhờ 2 ông bạn cầm ra giúp. 2 ông ấy kể họ cứ trố mắt ra nhìn 2 ổng như 2 thằng thần kinh hay biến thái, vì rõ ràng con gái họ đã để điện thoại trong nhà vệ sinh nữ kia mà… Rồi còn biến thái hơn khi họ chìa tờ $100 ra để trả công thì 2 ông đấy cũng không thèm lấy, quay lưng đi vào trong luôn. Một lúc tính tiền cho đống quà lưu niệm mình mua vừa vặn $100 :”> mặc dù mình không lấy tiền từ họ nhưng cứ thắc mắc không rõ là người Trung họ có tiên tri biết là mình sắp phải trả hóa đơn $100 vại không nhỉ hehe.

Đây cũng là nơi khiến mình có mong muốn quay lại Sing, dù mình đã đi nhiều nơi khác, cũng không cho mình động lực thôi thúc nhiều đến thế :”>

6. Lần đầu tiên được tiếp xúc với người Hồi Giáo – tôn giáo hiếm gặp ở VN

Mình bắt đầu chuyến đi này sau khi nộp ý tưởng lên thầy một bộ sưu tập mới về Hồi giáo. Nên mình đã có nghiên cứu sơ qua về thời trang của người Hồi, nhưng chỉ được nhìn thấy trên internet. Lần này qua Sing, tại một cửa hàng thời trang nhỏ trong khu phố Haji Land, mình được tận mắt ngắm, tận tay sờ, lại còn gom góp tiền lại mua hẳn bộ đồ cùng khăn choàng giá gần $200 (trước nay mình chưa từng có bộ đồ nào giá như thế), chỉ để thỏa mong ước được khoác lên mình.

Mình mặc thử bộ váy thấy ưng ý quá vậy là lọ mọ lôi tiền ra đếm, trả xong rồi mặc nguyên bộ thế này đi ra đường lang thang tới tối luôn. Mình có cảm giác ai cũng nhìn vì nét mặt mình chẳng có nét nào giống với những cô gái Hồi giáo thanh tú cả haha.

Sau đó mình muốn nhập vai trở thành một cô gái hồi giáo thực thụ, vậy là tìm đến nhà thờ Hồi giáo Sultan lòng vòng thêm một chập.

Có một cô gái quấn khăn màu sậm, là một cô gái Hồi giáo, tay dắt con nhỏ đi tới gần mình rồi thốt lên: “You look like a Muslim girl!”. Mình cho đây là lời khen khi nhận ra mình hem phải cô gái Hồi giáo, chắc do mình quấn khăn sai hay sao đó :))) Nhưng lời khen của cô í làm mình tủm tỉm cười đến hết đoạn đường đi ngày hôm đấy luôn. Nếu mình dư tiền sử dụng dịch vụ giặt ủi của khách sạn chắc là hôm sau mình lại mặc bộ đồ này đi chơi tiếp rồi :”> haha

7. Lần đầu tiên xài tiền không phải vnd

Suýt nữa là mình quên cảm giác cầm trên tay xấp tiền đô sing mà bần thần không biết dùng sao. Vì ở VN dùng tiền có 4-5 chữ số trở lên quen quá rồi, nên khi qua đây cầm tờ tiền có 2-3 số, thậm chí chỉ có 1 số mà mua lon nước vẫn còn được thối lại mấy đồng xu làm mình lúng túng. Lần đầu moi tiền ra đếm đã loay hoay mãi khiến người bán lẫn người xếp hàng sau mình sốt ruột phải tới giúp mình luôn. Thiệt xấu hổ hihi.

8. Lần đầu tiên được thử nhiều món ăn lạ

Ví dụ như là cà ri gà, cơm chiên của người Ấn độ. Tuy nhiên đồ ăn không ngon lắm mà khá đắt nên mình chỉ ăn với tâm thế cho biết thôi chứ chưa thực sự thỏa mãn như khi đi Malay.

À mình quên mất, người Ấn độ còn có trà sữa thơm lừng, ngon ngọt khiến mình mỗi ngày đều mua 2 bịch để uống đó :'(

Ngoài ra, còn chuyến đi vòng vòng các địa điểm nổi tiếng của Sing, với Universal Studio hay tượng Sư Tử cá, nhưng với mình không mấy ấn tượng vì mình đã đi nhiều khu du lịch quá rồi. Tuy nhiên mình vẫn ấn tượng với bảo tàng lịch sử của Singapore tại đảo Sentosa vì chuyến hành trình chu du về quá khứ cho thấy được lịch sử hào hùng của đất nước văn minh này đáng ngưỡng mộ, học hỏi như thế nào.

Cho đến bây giờ mình vẫn ám ảnh câu hỏi của Lý Quang Diệu đại khái là mong cho Singapore được như Sài Gòn – Hòn ngọc viễn đông của Đông Nam Á. Nhưng rất tiếc là Sing đã bỏ xa SG, cũng như đất nước Việt Nam này rồi. Bạn mình bảo ai qua Sing cũng một lần chậc lưỡi tiếc nuối như thế, nhưng rồi về nước thì cũng quên đi nỗi nhục này thôi, rồi lại an nhàn, rồi lại lười nhác.

Thôi, chịu. Đi chơi về tự nhiên mang thêm nỗi buồn mang mác.

À, có ai thấy lạ là mình sang Sing mà không có ảnh nào bên con sư tử không haha?

Singapore, 27/01/2016