Hà Nội – Tam Đảo

Vy Lan

Hà Nội

Lần quay lại Hà Nội, mình đã rất háo hức. Một phần vì được thỏa mãn mong muốn quay lại những nơi mà năm 2012 đã đi chưa hết, một phần là lần này mình đã có nhiều bạn bè ở Hà Nội. Thật ra chuyến đi này chủ yếu là để ông bạn cùng phòng của người yêu mình chụp ảnh cưới, còn tụi mình đi theo để hưởng thụ tí không khí gió se lạnh mùa thu miền Bắc thôi, thành ra rất là thoải mái và rảnh rỗi.

Không biết có phải lần này vì chủ yếu là đi một chuyến đi tràn ngập cảm nhận bằng các giác quan của bản thân hay không, nên đã không nhớ đến việc mình cần phải chụp lại ảnh để lưu lại trên blog này. Vì thế chỉ có một số bức ảnh cùng với những người bạn.

Ngay vừa xuống máy bay, cô nàng Xử Nữ đã nhắn tin inh ỏi hỏi mình ở khách sạn nào để ghé đến đón mình. Nhóm mình vội vã bắt taxi về khách sạn. Vừa bước chân xuống xe, đã thấy cô nàng ở đó đợi mình. Mình vội cất đồ, lấy cái áo choàng rồi leo lên xe đi luôn. Người yêu mình sau đó thì hẹn gặp cô bạn thân thời đại học. Thế là cả ngày hôm đấy, cô nàng ấy chở mình đi khắp nơi thăm thú Hà Nội trong từng ngóc ngách, từng hàng quán và từng khu phố cổ. Chưa bao giờ mình được khám phá Hà Nội theo cách đặc biệt như thế – được chính người địa phương chở đi thăm thú và lý giải tường tận từng câu chuyện dân gian theo các địa danh chìm khuất. Lần này mình không đến các khu di tích nào ngoài Văn Miếu và Thành Cổ Loa. 

Văn Miếu khi mình ghé đến, nó đã không còn cổ như xưa – mà đã được trùng tu nhiều đến mức không còn nhận ra vấn vương ngày cũ. Đó quả thật là điều đáng tiếc. Mình cứ ngẩn ngơ đi ra đi vào thẩn thờ nhớ lại hồi đó khi được ghé vào, mình đã sửng sốt và hạnh phúc đến thế nào khi được nhìn ngắm những điều xưa cũ. Nơi này vẫn là địa điểm các bạn trẻ chọn chụp ảnh kỷ yếu, ảnh tập thể, ảnh bạn bè. Mùa thu thật đẹp, nơi này đông đúc và ồn ã bởi những nhóm người xinh đẹp ăn diện lộng lẫy bày trí sắp xếp để chụp những bộ ảnh lung linh nhất. Mình và cô bạn đi thơ thẩn vào khu nhà trong cùng, leo lên cầu thang và nhìn ngắm mái nhà ngói cũ kĩ đầy rác bị xả lên đó. Thực sự đáng buồn.. Mình đã đi loanh quanh rất nhiều nước khác trong khu vực, nơi nào cũng sạch sẽ, người dân rất có ý thức. Chỉ có VN vẫn như thế này, ngày càng cũ kĩ và nhớp nháp.

Sau đó, cô bạn chở mình ghé thăm cô giáo dạy Chiêm Tinh của mình. Nơi này mình đã mong mỏi được đến rất lâu. Mỗi buổi học đều nhìn ngắm màn hình thật kĩ lưỡng, nhưng ấn tượng khi bước chân vào thì không giống như khi xem màn hình. Thực sự nó không có gì lạ lẫm, nhưng nó khác biệt trong cảm xúc khi nhìn ngắm. Mình và cô bạn tự nhiên cầm một ít mứt ngọt, ly nước từ nhà bếp của cô lên phòng học và ngồi vào những cái bàn như ở trung tâm tiếng anh. Nhìn lên bảng thì cảm xúc rất lạ, mình không biết diễn đạt thế nào, tùy tiện chụp một bức ảnh làm kỷ niệm.

Sau khi rời khỏi nhà cô giáo là trời đã sẩm tối, mát mẻ và dịu dàng vô cùng, cô bạn hỏi mình có muốn chạy một vòng quanh hồ Tây không? Thật sự nó to lớn đến mức mình chỉ ngồi được chở đi thôi mà đã ê ẩm cả người. Cô bạn vừa chạy tà tà trên con đường nhỏ quanh hồ vừa kể mình nghe một câu chuyện liên quan nào đấy tới khu vực vừa đi ngang qua. Cảnh ban đêm trong lành yên ắng, mùi hoa sữa vấn vương theo từng làn gió nhẹ đến nao lòng. Mình nhắm mắt tận hưởng, ước gì được ở đây luôn đừng đi đâu nữa.

Buổi tối khi kết thúc chuyến đi, cô bạn gửi cho mình một hộp bánh bông lan trứng muối ngon không thể tả. Mình ăn xong vẫn còn thèm thuồng mãi đến bây giờ. Không hiểu sao ở HN người ta có thể làm được vị bánh mềm thơm, béo ngọt thanh vừa miệng như thế, mà trong SG mình thử đủ các hàng quán vẫn không tìm ra được.

Ngày hôm sau, mình và người yêu tranh thủ buổi sáng dậy sớm đi Thành Cổ Loa trước khi buổi trưa lên Tam Đảo. Hai đứa bắt chiếc Grab tới nơi với tâm trạng háo hức khám phá di tích gì to lớn lắm, vì đọc truyện thấy quá ngưỡng mộ mà. Nhưng đến nơi thì thực sự chỉ thất vọng. Vì mọi công trình đều đã bị vùi lấp theo thời gian, chỉ còn lại 2 cái miếu vừa khổ đặt giữa đường để lấy tiền vé tham quan của du khách. Mình và anh ấy đi dạo quanh một vòng trong cái miếu – vẫn là lối kiến trúc thô sơ nhưng đã bị trùng tu ẩu tả sơ sài. Và hai đứa quyết định đi một vòng quanh các khu chòm xóm xung quanh thì vẫn nhìn thấy một vài mảng tường rêu phong cũ kỹ sụp đổ. Cả hai đều hy vọng đó chính là bức tường thành còn sót lại của Cổ Loa :))) và ra về. Lúc đi ra cổng mình có thấy một bà già bán tượng con rùa bằng gốm nên mua giúp cụ một con. Mang về đến nhà không cẩn thận làm gãy mất cái nỏ thần. Hmm đúng là nỏ thần không có ích lợi gì cả..

Tam Đảo

Chuyến đi đến Tam Đảo vẫn là mục đích chụp ảnh cưới cho ông bạn kia. Nên hai vợ chồng ông ý bận gì thì bận, mình và người yêu vẫn rảnh rỗi tận hưởng không khí mát lạnh trên núi. 

Tam Đảo khá giống với Đà Lạt cả về không gian, khí trời và cả thời tiết nữa: vừa thơ mộng, u tịch, vừa hùng vĩ, huyền ảo trong mây trời, sương khói. Tam Đảo được người Pháp phát hiện vào cuối thế kỉ 19, đầu thế kỷ 20. Ngay lập tức họ đã cho xây dựng ở nơi đây một khu nghỉ mát với 200 biệt thự, khách sạn, nhà hàng, sân chơi thể thao, bể bơi, sàn nhảy. Ngày nay, những ngôi biệt thự ấy còn lại không nhiều.

Thị trấn Tam Đảo thuộc huyện Tam Đảo có tổng diện tích tự nhiên là 214,85ha, được chia thành 2 thôn: Thôn 1 và thôn 2; Khu du lịch Tam Đảo nằm chủ yếu tại thôn 1 và 1 phần của thôn 2. Khu du lịch Tam Đảo nằm ở phía Bắc huyện Tam Đảo, thị trấn Tam Đảo được bao bọc bởi rừng nguyên sinh Quốc gia Tam Đảo, có khí hậu trong sạch, mát mẻ, nhiệt độ trung bình trong năm khoảng 18°C.

Hôm đâu tiên, mọi người ở tại Tam Dao Belvedere Resort. Cảnh thiên nhiên nơi này hết sức xinh đẹp và giàu sức sống cùng nhiều góc đẹp thỏa sức chụp ảnh sống ảo. Nổi tiếng nhất là bờ hồ tràn nước bên cạnh thung lũng, xa xa có nhiều ngọn núi trập trùng mà các bạn dễ dàng nhìn thấy trong nhiều bức ảnh du lịch, ảnh cưới..

Mình đã bất chấp thời tiết 18 độ để nhảy ùm xuống hồ bơi bơi thỏa thích, vì hồ có hệ thống sưởi nên nước vẫn rất ấm, mặt trời trên cao vẫn cố gắng chiếu vài tia sáng ít ỏi xuống cho mình đỡ run rẩy.

Một lúc thì leo lên bờ và quyết định đi xuống các bậc thang lát đá phía sau khu resort để đi xuống một con suối nhỏ nằm sâu bên trong một khu rừng. Khung cảnh thơ mộng, hoang dã và bí ẩn vô cùng thích, thác nước nhỏ thôi nhưng nước trong vắt mát rượi. Hai đứa ngồi trên các tảng đá lớn, nhúng chân xuống vắt vẻo và tận hưởng không khí trong trẻo.

Lúc leo lên lại chiếc cầu treo vắt ngang ngọn thác đó thì thấy ekip chụp ảnh đang tác nghiệp, bèn dừng lại ngắm nhìn. Hai vợ chồng anh ấy dù rất mệt nhưng vẫn cười tươi rạng rỡ trong bộ váy cưới tuyệt đẹp giữa khung cảnh thơ mộng. Đây hẳn là trải nghiệm đáng nhớ của hai người ấy. Ảnh bên dưới mình up là một tấm mình chụp hậu trường, một tấm là thành phẩm của anh nhiếp ảnh đó nha :))

Sang ngày hôm sau thì cả đám dọn đồ chuyển sang ở một homestay khá nổi tiếng tên là Le Bleu – Floating Clouds Tam Đảo. Ấn tượng đầu tiên của mình là căn nhà nhỏ bé xinh xắn nằm vắt vẻo bên sườn một ngọn đồi. Vì thế cách mà anh chủ nhà dựng các tấm kính thay cho các bức tường khiến người sống trong căn nhà ấy như đang hòa mình giữa thiên nhiên vậy. Căn phòng không quá lớn, nhưng có hai tầng, được bày trí nội thất đơn giản, gọn gàng mà tiện dụng. Có hẳn một lò nướng cho tiệc BBQ hoành tráng. Hai bạn trong nhóm cử nhau đi mua nguyên liệu về nấu nướng ăn uống tưng bừng. Cảm giác ước chi được ở đây hẳn vài tháng để làm việc thì thật là feel làm sao.

Qua ngày thứ ba ở Tam Đảo thì mọi người di chuyển lên thị trấn để chụp ảnh cưới ở nhà thờ cổ Tam Đảo. Vì anh bạn này theo Công Giáo nên anh ý rất thích các background nhà thờ. Đặc biệt nhà thờ này lại còn quá đẹp và luôn là địa điểm số một cho các cặp đôi chụp ảnh cưới. Đi lần này đông và chộn rộn quá nên mình không có ảnh nào đẹp cho các bạn, lấy tạm một tấm ảnh cưới của hai anh chị ý để up cho các bạn chiêm ngưỡng.

Được xây dựng vào những năm 1937, giáo xứ nơi đây đã xây dựng ngôi thánh đường hiện nay theo lối kiến trúc Pháp với chiều dài 26m, rộng 11m. Trong thời kì kháng chiến chống Pháp, với chủ trương “tiêu thổ kháng chiến” đã làm cho toàn bộ những ngôi biệt thự đã được Pháp xây dựng từ trước đó tại Tam Đảo bị phá hủy hoàn toàn, nhà thờ là công trình kiến trúc duy nhất được bảo toàn.

Trong lúc mọi người chụp choẹt quá lâu, mình đã quyết định trốn vào quán cafe đối diện nhà thờ và nằm trên chiếc sofa dài ngủ khò. Đây thiệt sự là quán cafe giàu nhất mình từng biết. Vì chủ nhân xây dựng hoàn toàn bằng các khối gỗ nguyên thân và bày trí hoàn toàn bằng các chiếc sofa đắt tiền cùng rất rất nhiều chai rượu vang đắt giá. Quá ngưỡng mộ luôn trồi ôi.

Ngày cuối cùng, mọi người tham quan chợ và ăn hải sản. Nhưng trời bất ngờ đổ mưa tầm tã và bão kéo đến. Mình quên chia sẻ, lúc này cơn bão lớn đang sắp đổ bộ vào miền Bắc nên Tam Đảo cũng bị ảnh hưởng mạnh mẽ. Mây mù kéo đến quần vũ, tầm nhìn chỉ còn vài mét và gió thì thổi ào ào thốc vào từng ngóc ngách. May là anh chụp ảnh có bác tài xế riêng rất xịn, bác ý chở mọi người xuống núi và ra sân bay một cách an toàn. Đến nơi thì máy bay delay hẳn 6 tiếng, cả đám ngồi nằm vật vã ở sân bay đến sáng mới leo lên máy bay về Sài Gòn. Kết thúc chuyến hành trình vui vẻ.