Đoàn Từ Thiện Kon Tum

dongit

Mẹ mình ngày xưa là cô giáo mầm non, lý do mẹ chọn nghề là vì quá yêu con nít. Đến khi dạy đủ lâu và đủ bằng khen để được chọn lên làm hiệu trưởng thì mẹ cũng từ chối vì chỉ muốn làm giáo viên để được gõ đầu trẻ thôi. Rồi cuộc đời run rủi, ba mình làm ăn khấm khá ở thành phố, mình cũng thi đậu trường chuyên cũng ở thành phố mới, mẹ vì chồng vì còn rời bỏ nơi sống từ nhỏ đến lớn để đến làm lại từ đầu ở thành phố xa lạ không một ai quen thân. Mẹ ban đầu cũng có ý chuyển công tác về thành phố mới, nhưng ở đây có sẵn ban bệ, bắt mẹ phải đút lót, chạy chọt thì mới có được một vị trí làm. Tính mẹ vốn một một – hai hai không thích nịnh trên luồn dưới, thẳng tưng như cây tre vậy nên không làm được bao lâu thì bị hãm hại cho nghỉ làm. Từ đó mẹ gác giấc mơ được gõ đầu trẻ, lẳng lặng ở nhà nội trợ vun vén cho chồng cho con.

Mẹ cứ tưởng buông xuôi không đấu tranh bên ngoài nữa thì mọi chuyện sẽ êm ả. Nhưng cuộc sống thì lúc nào chẳng có nhiều sóng gió? Bắt đầu có nhiều chuyện chẳng ai ngờ được xảy đến với mẹ, mẹ như muốn khuỵu ngã. Lúc đó dì Út mới hỏi mẹ có thích đi theo các đoàn từ thiện đến với các tỉnh nghèo để chơi với trẻ em nghèo không, mẹ đồng ý. Từ đó mẹ được nối lại giấc mơ được vui chơi quây quần với đám trẻ nhỏ, dù chỉ vài tháng một lần. Mỗi lần đi về, mẹ hay kể mình nghe bằng đôi mắt lấp lánh, chỉ như thế mình nhận ra những chuyến đi này có ý nghĩa với mẹ như thế nào.

Rồi gần đây, có nhiều chuyện xảy đến làm mình thấy mệt mỏi, cả nhà mình mệt mỏi, mẹ mình là người suy sụp nhất. Mình chỉ muốn ở cạnh mẹ, đi theo mẹ bất kì nơi đâu. Và rồi mẹ hào hứng kể tháng 12 này mẹ sẽ theo đoàn từ thiện, bạn của dì lên Kontum chơi với trẻ. Mình xin đi theo để mẹ hiểu là mình sẽ luôn ở cạnh mẹ.

Mình dù không giỏi hòa đồng, không giỏi trò chuyện để làm quen với mọi người trong đoàn, không đủ năng nổ để bày ra những trò vui vẻ, hay bám theo những cuộc vui của nhóm. Nhưng mình tình nguyện đi theo để phụ những việc lặt vặt đằng sau hậu trường, để nhìn thấy niềm vui của mẹ. Mình không thích con nít, mình không thích phải hòa đồng với tập thể, mình cũng không thích đám đông nhí nhố, mình lại càng không thích di chuyển quá nhiều. Nhưng chỉ cần hiểu được niềm vui của mẹ, mình sẽ cố gắng.

Những đứa trẻ ở nơi này đa phần là dân tộc thiểu số. Một số đứa biết nói tiếng Kinh, một số đứa thì không. Đa phần các em đều lem nhem, quần áo nhàu nát cũ kĩ như thể đã mặc rất nhiều rất lâu rồi. Giữa cái lạnh mùa đông trên núi thế này mà các em chỉ có lớp quần áo mỏng, thậm chí nhiều em còn không có dép để mang.

Một số em rất ngoan, rất năng nổ và chịu nghe theo lời người quản trò (mẹ mình), một số em thì không hiểu gì cả, nên tỏ ra quấy phá, khóc lóc um sùm, nhìn như một bầy ong vỡ tổ, loạn xạ không có trật tự gì. Phụ huynh của các bé lại còn xúi các bé nhào nhào vào xin xỏ, không hiểu trật tự xếp hàng là như thế nào.

 

Mẹ mình đã vỗ tay, reo hò, hát mừng,… bày đủ thứ trò để rồi có thể dụ các bé xếp hàng vào trật tự ngay ngắn như thế này đây, rồi bày đủ thứ trò chơi nhằm ổn định các bé trong lúc đoàn thanh niên phát lương thực cho cha mẹ.

Đoàn từ thiện này từ đầu đã chuẩn bị rất nhiều áo, mũ móc len, các đôi dép mới, sách vở, truyện tranh cũng như lương thực để mang lên tặng các em. Đoàn còn chuẩn bị cả những trò chơi mang tính giáo dục như phát cho các em thẻ mua hàng 1.000 để có thể tập cho các em mua hàng như người Kinh vẫn thường hay làm. Các bé tập xếp hàng để vào mua, tập lựa chọn các món hàng như ý muốn, rồi xếp hàng ngay ngắn khi đi ra. Với vẻ mặt vui vẻ hớn hở như đến Tết, làm mình cũng phì cười giữa nhiều công việc rối reng cực nhọc.

Cô Mai, phụ trách đoàn đã lớn tuổi rồi, cô bảo đã tổ chức đoàn từ thiện này từ năm 1999 cho đến nay cũng đã 7 năm, các bạn vẫn gắn bó với nhau từ ngày ấy cho đến bây giờ, thậm chí có nhiều cặp đôi trong đấy yêu nhau và cưới – sắp cưới. Mình vẫn luôn thấy những tập thể chơi với nhau lâu như vậy rất hay, nhưng bản thân mình vẫn thích sống tách lẻ. Có lẽ mình sẽ giỏi tổ chức, sắp xếp phía sau hậu trường :p nên mặc dù đi chung một chuyến với nhau 2 ngày như thế, mình vẫn không nói chuyện quá 10 câu với ai trong đoàn cả haha.

Kết thúc chuyến đi nghe có vẻ mọi thứ ổn thỏa, nhưng mẹ mình có một lăn tăn nhẹ là cách làm việc của đoàn chưa thực sự hiệu quả và cứng nhắc. Lúc sắp xếp chia quà thì có nhiều đứa trẻ chạy vào xin nhưng vì phải đảm bảo đúng số lượng nên các chị nhất định không cho làm các em tiu nghỉu. Nhưng lúc về thì lại dư rất nhiều quà chưa phát hết. Mẹ mình bảo đã làm từ thiện cho trẻ em nó vui thì cứ tạo cho nó niềm vui trọn vẹn đi, việc gì phải cứng nhắt đến vậy. Nhất định sẽ có đứa buồn.